Chuông quạ – Chương 9

11–17 phút

Ta hình như đã bị nhiễm dịch bệnh, bắt đầu xuất hiện thảm đen trong đầu.

Có lẽ ta đã bị lây ở nhân gian. Ta không ăn đồ ăn và thức uống của loài người. Nhưng lại đọc sách của họ viết.

Thôi Bảo Nhi đã đưa cho ta một vài cuốn sách. Nhưng ta sợ bị anh trai phát hiện nên chỉ dám giấu một cuốn mà thôi.

Quả nhiên, những đồ vật ở nhân gian không nên chạm vào và con người ở nhân gian không nên tiếp xúc.

Ngàn tránh vạn ngừa thì cuối cùng Thôi Bảo Nhi cũng đã làm cho ta hiểu rốt cuộc bộ não và trí óc là gì.

Trí não này không phải là kiểu ngay lập tức sẽ xuất hiện.

Mà là giống như con quạ đen biết cách uống nước kia, sau khi trở về đến Bồng Lai, bộ não dần dần phát triển, đầu óc ta bắt đầu nhìn thấu được mọi việc.

Đáng sợ, thật sự rất đáng sợ.

Ta cảm giác được một cách rõ ràng, bây giờ ta đã biết suy nghĩ, biết cân nhắc, tìm hiểu một cách có trật tự các vấn đề và hiểu rõ ràng mọi chuyện.

Cuốn sách của nhân gian kia kể lại câu chuyện về một con chim là thần mặt trời, tên là Kim Ô.

Nó có ba chân với sải cánh thật dài và đôi mắt sáng tinh. Bức hoạ mô tả trong cuốn sách cùng với tượng chim thần trên cây Phù tang ở Bồng Lai, giống nhau như đúc.

Ta suy nghĩ ngày càng nhiều và càng lúc càng thấy sợ hãi hơn.

Cuối cùng, ta bay về phương Đông, nhìn cây cổ thụ cành lá đan xen kia, quả thật ta đã thấy chim thần giờ đây có ba chân và mười lăm móng vuốt.

Nỗi sợ hãi bắt đầu lan rộng trong lòng ta.

Ta nghĩ rằng, ta còn thông minh hơn con quạ biết uống nước kia, ta biết cách che giấu suy nghĩ của mình.

Tất nhiên, có thể nguyên nhân còn bởi vì ta nhát gan, ta quá sợ hãi.

Ta sợ đến mức cả người đều run lẩy bẩy.

Ta trở về tộc Quạ đen, nhìn thấy anh cả đang cưa gỗ, anh ấy nói rằng muốn làm một chiếc giường nhỏ cho em bé sắp chào đời.

Ta nhìn anh cả và hỏi: “Anh ơi, anh trả lời câu hỏi của em nhé, trên cây Phù tang, anh nhìn thấy chim thần như thế nào?”

“Có hai chân và mười móng vuốt.”

Anh cả ta chắc chắn không nói dối, chúng ta là tộc Quạ đen, ngu ngốc đến mức không biết cách làm thế nào để nói dối người khác.

Ta hỏi anh trai: “Con quạ đen sinh thảm trong đầu thì sẽ bị gì?”

“Nó sẽ bị thảm đen ăn hết cả đầu, trở thành một con quạ đáng sợ và nhập ma.”

“Vậy sau đó nữa thì sao?”

“Lục Lạc, em hỏi điều này làm gì, thảm đen là bệnh truyền nhiễm, như ôn dịch ở nhân gian, nên con quạ bị bệnh phải bắt trói lại và thiêu huỷ.”

“Anh có biết chúng sẽ bị thiêu huỷ thế nào không?”

“Anh chưa từng nhìn thấy điều đó. Anh chỉ từng thấy những con quạ bị nhiễm thảm đen trong đầu sau đó phát điên, vì tránh lây bệnh cho mọi người nên đều được đưa đến chỗ tộc trưởng để thiêu huỷ.”

“Lục Lạc, em đi đâu đó.”

“Em đến gặp tộc trưởng.”

Lão tộc trưởng tộc Quạ đen, đã sống hơn hai ngàn năm tuổi, râu tóc đã bạc trắng, bước đi run rẩy.

Ông ấy thực sự rất gầy.

Triệu viên ngoại ở nhân gian kia thực ra cũng gầy gò, nhưng trong mắt phát ra sự tinh ranh.

Mà lão tộc trưởng của ta, trong mắt chỉ hiện ra vẻ ngu si và xuẩn ngốc.

Ông ấy nói: “Lục Lạc à, ngươi hỏi về con quạ sinh thảm đen đó hả, không phải là ta đe doạ đâu, bệnh đó rất dễ lây lan, tất cả những con quạ mắc bệnh đều được giao cho tộc Phượng hoàng và họ sẽ mang đi thiêu huỷ.”

Không ngoài dự đoán, sắc mặt ta trắng bệch.

Khi ta quay trở về đã thấy Đại điện hạ đến đón.

Ngu Dương, thần quân trẻ tuổi nhất chốn Bồng Lai. Ngài ấy mặt trường bào dài thẳng tắp, đứng trên vách đá nhìn xuống chúng ta ở phía dưới. Trên người mặc bộ y phục tơ lụa rực rỡ, phấp phới bay trong gió, như ngọn lửa đang cháy.

Ngài ấy sinh ra đã có khuôn mặt làm điên đảo chúng sinh, có đôi mắt trong trẻo lạnh lùng nhưng ngập tràn ưu tư.

Ngài ấy cao quý như ánh trăng trên trời, xa cách không thể với tới.

Chỉ thiếu một chút nữa thôi, ta sẽ gả cho ngài ấy làm vợ.

Ta vội vàng nhào vào lồng ngực chàng và ôm thật chặt.

Ta cảm nhận được mùi hương quen thuộc xung quanh mình.

Chàng ấy cười khẽ, ôm ta trong vòng tay, cất giọng nhẹ nhàng thì thầm: “Em rất nhớ ta đúng không?”

“Dạ, điện hạ đã đi đâu vậy?”

“Phượng Lân châu, vừa quay về là ta lập tức đến đón em.”

“Chàng có bị thương không?”

“Lục Lạc à, ta đã không như ngày xưa nữa, làm sao có thể bị thương nhiều lần như vậy được.” Chàng hơi bất ngờ nhìn ta hào hứng.

Ta ngẩng đầu, đôi mắt đã ngần ngận nước: “Vì sao điện hạ phải đi Phượng Lân châu?”

“Tại sao em lại khóc?”

Điện hạ không trả lời ta, nhưng ngài ấy chú ý đến những giọt nước mắt đang rơi trên má ta. Hai hàng lông mày của chàng nhíu lại, biểu cảm trên khuôn mặt thay đổi, đưa ngón tay vuốt ve khuôn mặt ta.

“Lục Lạc, đừng khóc nữa, ta sẽ rất đau lòng.”

Ngài ấy hôn ta bên vách đá, ánh mắt dịu dàng, chuyên chú và thâm tình.

Ngọn lửa ở trái tim chàng dường như sắp bùng cháy lại lần nữa. Cuối cùng, chàng cố gắng kiềm chế hơi thở hỗn loạn của mình, thở hổn hển bên tai ta: “Quay về trước đã.”

Ta lại về Tử Nguyên thần cung.

Cũng giống như lúc trước, ta thấy mỗi người đều đang cười.

Nhưng trước kia, ta không có đầu óc nên không nhận ra vẻ khinh miệt trong ánh mắt của họ. Bây giờ ta đã biết cách suy nghĩ nhưng chỉ nhìn thấy nụ cười nịnh nọt của họ.

Chó cậy gần nhà gà cậy chủ, dù sao thì ta cũng sắp kết hôn với Điện hạ của bọn họ rồi.

Bàn tay Điện hạ thật ấm áp, cánh tay ấm áp và đôi môi cũng ấm áp.

Chàng cười hỏi: “Lục Lạc, em cũng biết suy nghĩ rồi à?”

Nghe xem này, ngài ấy dùng từ “cũng”, có nghĩa là ngài ấy không muốn ta có trí óc.

Bởi vì với ngài ấy, ta là Quạ đen, vốn dĩ không cần có đầu óc.

Ta phải làm gì bây giờ đây, ta đã biết quá nhiều.

Cuối cùng ta đã thông suốt mọi chuyện.

Trong đêm khuya hoặc những lúc ban ngày nhưng không có ai, ta đã lợi dụng sự vắng mặt của Điện hạ và trở về nguyên hình là một con quạ, để bay khắp ngóc ngách của Tử Nguyên thần cung.

Nơi này không hoan nghênh nô lệ quạ và có nhiều khu vực cấm không cho phép nô lệ quạ bước chân vào.

Nô lệ quạ rất ngu ngốc, luôn tuân thủ quy tắc, chưa bao giờ nghĩ đến việc đến nhìn trộm khu vực bị cấm.

Nhưng bây giờ ta đã có trí não, ta thực sự muốn biết những khoáng thạch chúng ta mang về, thực sự được dùng vào việc gì.

Luyện đan ư?

Rốt cuộc là luyện ra loại tiên đan nào?

Là loại tiên đan gì mà cần nhiều khoáng thạch đến như vậy?

Sau đó, ta đã đau lòng phát hiện ra rằng bọn họ đã ném những khoáng thạch mà tộc quạ chúng ta dày công mang về ra phía sau vách đá của Tử Nguyên thần cung.

Vứt bỏ nó như một đôi giày cũ rách.

Tại sao lại như vậy?

Những thỏi vàng dùng để đổi lấy khoáng thạch hoá ra lại ở một sơn cốc khác, tuỳ tiện có thể lấy được vô số.

Bồng Lai là xứ sở thần tiên, có biết bao nhiêu kho báu quý hiếm, những thỏi vàng lại có quá nhiều.

Họ đã lừa dối chúng ta.

Tộc Phượng hoàng đem tộc quạ chúng ta ra đùa giỡn, lừa chúng ta phải bay qua vùng chướng khí mù mịt.

Mà chúng ta lại thật thà và thành khẩn, cần cù đi mua khoáng thạch mang về, không ngờ lại là một thứ chẳng có giá trị gì.

Những tiên trùng và tiên thảo bọn họ trả công cho chúng ta đều là loại hạ đẳng, thậm chí bọn họ còn chẳng thèm liếc mắt đến chúng.

Họ đứng ở trên cao nhìn xuống và được tộc quạ cung phụ như là thánh thần.

Và các vị thánh thần đó đối xử với chúng ta như súc vật, tuỳ ý mà khinh rẻ.

Không, không chỉ tộc Phượng hoàng.

Toàn bộ các loài chim thần ở Bồng Lai đang cùng nhau bịa ra trò lừa đảo này để lừa bịp chúng ta.

Ta đi tìm Hướng Vi tỷ tỷ và lừa tỷ ấy theo ta đến phương Đông.

Ta hỏi tỷ ấy: “Chim thần có mấy chân?”

Tỷ ấy nhìn ta trào phúng hỏi: “Ngươi nhìn thấy nó có mấy chân?”

“Hai chân.”

“Vậy thì là hai chân.”

Giọng điệu tỷ ấy có vẻ rất khinh thường và không thèm để tâm nói: “Dù sao, tất cả những gì mà tộc Quạ nhìn thấy cũng chỉ là hai chân.”

“Tại sao?”

“Bởi vì ngươi ngu ngốc, Quạ đen ở Bồng Lai, trời sinh đã ngu xuẩn, bọn ta cũng lười nói với các ngươi.”

“Hướng Vi tỷ tỷ, hãy nói cho em biết, chim thần trên cây Phù tang là Tinh Vệ hay Kim Ô?”

“Đương nhiên là Kim Ô, chỉ có lũ quạ ngu ngốc các ngươi là không nhận ra điều đó thôi.”

Hướng Vi tỷ tỷ bắt đầu không kiên nhẫn trả lời ta nhưng vừa nói xong đã lập tức tỉnh táo lại, kinh ngạc nhìn ta: “Lục Lạc, em vừa nói cái gì vậy? Từ đâu em biết được Kim Ô?”

“Là Điện hạ nói cho em biết, chàng nói rằng chim thần đó là Kim Ô, là thần mặt trời có ba chân và mười lăm móng vuốt.”

Ta ngây thơ nhìn tỷ ấy, biểu cảm trên mặt Hướng Vi tỷ tỷ từ kinh ngạc đếp khiếp sợ, dường như không thể tin được: “Điện hạ thế mà lại nói cho ngươi biết chuyện này ư?’

“Dạ, chàng đã kể cho em nghe mọi chuyện và em cũng biết về chuông Đông Hoàng luôn rồi.”

“Mọi người vẫn luôn nghi ngờ em không phải là một con quạ bình thường đúng không? Chính điện hạ đã xác nhận với mọi người em chỉ là Quạ đen thôi đúng không nào?”

“Hướng Vi tỷ tỷ, thật sự bất cứ chuyện gì Điện hạ cũng đều cho em biết cả.”

“Ngươi nói với ta những điều này nhằm mục đích gì?”. Hướng Vi tỷ tỷ nhìn ta lạnh lùng: “Lục Lạc, ta tự nhận đối xử với ngươi cũng rất tốt. Uổng công ta ba năm trước lo lắng cho ngươi khi nghe Phượng hậu nói chiếc chuông trên cổ ngươi có thể là chuông Đông Hoàng, muốn tiêu huỷ nó, ta sợ bọn họ vì muốn phá huỷ chuông Đông Hoàng mà giết luôn ngươi. Ai ngờ, cuối cùng ngươi lại làm ra việc tốt không tưởng, muốn gả cho Điện hạ thay ta.”

“Em không giành gả thay tỷ, là chúng ta cùng nhau gả cho Điện hạ.”

“Ai muốn cùng ngươi gả cho chàng ấy. Xán Dương nói đúng, ngươi chỉ là một con nô lệ quạ, một thứ rác rưởi, tại sao ta phải cùng ngươi ở cùng môt chỗ, ta xuất thân từ tộc Đan tước, huyết thống cao quý, làm sao thứ như ngươi lại xứng bằng vai phải lứa với ta chứ?”

“Là Phượng hậu nương nương cho phép em gả cho Điện hạ mà?

“Cái gì? Ngươi đừng ngu ngốc nữa. Ngươi tự xem lại thân phận ngươi là cái thứ gì? Tại sao lại có thể lớn lên ở Triêu Vân điện, bởi vì ngay từ đầu, mọi người đã nghi ngờ ngươi sinh ra mang theo chuông thần nên mới giữ ngươi lại bên người. Chỉ đề phòng vạn nhất đó đúng là chuông Đông Hoàng thì sẽ lập tức tiêu huỷ, đến lúc đó ngươi căn bản chẳng thể sống được. Thật không ngờ ngươi lại tin rằng nương nương thật sự thích ngươi. Làm gì có ai để ý đến tính mạng của một con quạ nô lệ thấp hèn chứ.”

“Thì ra cô thực sự có suy nghĩ như thế này, vậy vừa rồi còn giả vờ lo lắng cho ta để làm gì vậy?”

Ta bình tĩnh nhìn nàng ta, nhìn đến khi nàng ta sửng sốt, nhíu mày, ánh mắt từ trào phúng chuyển sang cảnh giác. “Không. Không đúng. Hoá ra là ngươi đang khiêu khích ta nói ra.”

“Ừ, cô đã nói tất cả những gì ta muốn biết rồi.”

“Ngươi từ khi nào lại trở nên thông minh như vậy? Là Điện hạ đã nói dối, hắn nói ngươi không có vấn đề gì, thì ra hắn lừa gạt chúng ta, ta phải đi bẩm báo với Phượng hậu nương nương.’

Hướng Vi tỷ tỷ lùi lại vài bước.

Trong ánh mắt nàng ta hiện lên vẻ lạnh lùng, cảnh giác, ngoan độc và ẩn chứa cả sự hận thù.

Xem kìa, vừa rồi mới nói là lo lắng cho ta, bây giờ đã muốn đẩy ta vào chỗ chết ngay lập tức.

Dù là thiện hay ác thì suy nghĩ cũng thay đổi trong nháy mắt, ma quỷ có thể thành Phật mà Phật cũng có thể biến thành ma quỷ.

Nhưng ngay cả vào lúc này, ta cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc làm hại nàng ta.

Nhưng không ngờ nàng ta lại chết trong tay Điện hạ

Hướng Vi tỷ tỷ quay người lại và chuẩn bị bay đi bẩm báo sự thật. Nhưng chưa kịp làm gì thì đã bị đâm bởi một lưỡi dao, được làm từ lông chim Phượng hoàng.

Phía sau tỷ ấy là Điện hạ với khuôn mặt lạnh lùng và vẻ ngoài tuấn tú.

Hướng Vi tỷ tỷ không thể tin được, nhìn chằm chằm vào mắt ngài ấy và lẩm bẩm: “Điện hạ.”

Cả qua trình cho đến lúc tỷ ấy qua đời, Điện hạ cao quý cũng không hề chớp mắt lấy một cái.

Ngài ấy thản nhiên như vậy, lông phượng hóa thành lưỡi đao sắc bén, hết thảy đều diễn ra trong yên lặng, tựa như chỉ là một con kiến nhỏ bé chết đi mà thôu.

Sau đó, anh ấy ngước mắt lên nhìn ta và cười lớn:

“Lục Lạc, nếu em muốn biết điều gì thì hãy trực tiếp hỏi ta.”

“Vừa rôi, em thật bất cẩn, suýt chút nữa đã tự giết chết chính mình.”

Bình luận về bài viết này