Chuông quạ – Chương 14

11–17 phút

Sau khi bị thiêu cháy liên tục trong bảy ngày, cuối cùng ta đã nhìn thấy Đại điện hạ.

Ta đang ngồi trong vạc, giữa ngọn lửa cháy dữ dội, nhắm mắt thiền định.

Hắn vẫn không có gì thay đổi, vẫn là vị thần quân đẹp nhất chốn Bồng Lai, mặc áo bào đen, hàng chân mày lạnh lùng như ánh trăng.

Hắn chỉ lặng lẽ nhìn ta như vậy, rồi bỏ đi mà không nói một lời.

Sau này, ta nhớ lại những gì hắn từng nói:

“Nếu số phận là do ý trời, về sau nếu còn gặp lại, ta sẽ không hạ thủ lưu tình.”

Hắn không hạ thủ lưu tình, Phượng hoàng hậu thì càng không hạ thủ lưu tình.

Người của tộc Phượng hoàng đã truy tìm và giết chết những con quạ trốn thoát, nhằm mục đích ngăn cản bọn họ thức tỉnh tộc Quạ cùng nhau tạo phản, Phượng tộc ra tay ngoan độc, tàn sát tộc Quạ một cách dã man.

Gia đình ta đã mất hết từ lâu và bây giờ bộ tộc ta cũng sắp bị đồ sát.

Bọn họ đã tìm ra phương pháp khác để dùng ta luyện tiên đan.

Nếu ta đã không sợ lửa thì họ dùng huyền băng đối với ta.

Lớp huyền băng ngàn năm tuổi được đào lên từ biển Bắc là chất độc chí mạng đối với ta.

Ta sắp chết cóng rồi.

Những chiếc lông vũ bám thật chặt vào người ta nhưng cũng chẳng có tác dụng gì.

Tất cả xương trong cơ thể ta đều đã bị gãy nát.

Ta đau quá, rất đau.

Ta không chịu được lạnh, từ trước tới giờ ta luôn sợ lạnh.

Khi ý thức đang dần mất đi, ta mơ mơ màng màng nhớ về thời thơ bé.

Lúc đó ta chưa được một trăm tuổi, có hai bím tóc hai bên và vẫn là một đứa trẻ ngốc nghếch.

Cha bế ta đi dạo suốt ngày, hết lần này đến lần khác khen ta Lục Lạc thật là ngoan.

Mẹ ta luôn để dành những con tiên trùng bổ dưỡng nhất cho ta.

Anh cả sẽ sờ đầu ta và nói: “Sau này anh sẽ dạy cho em tập bay.”

Anh hai ta là một thiếu niên to lớn, chỉ biết nhìn ta cười ngốc nghếch.

Rồi thời gian trôi qua thật là nhanh.

Anh cả ta sắp lấy vợ, khắp nơi trong tộc đều là những ngọn đuốc được giơ lên cao, sáng ngời như vì sao.

Tộc Quạ tuy rằng ngu ngốc nhưng họ cũng sẽ dũng cảm bay lên trời, hùng hổ đến tộc Kim Điêu để đòi công lý cho đứa trẻ có triển vọng nhất.

Bọn họ lại ca hát.

“Phương Đông có mặt trời mọc, ôi chà chà! Nơi mặt trời mọc có cây lớn, ôi chà chà! Chim thần sống trong cây này, ôi chà chà! Thần điêu đến ban phước lành, ôi chà chà! “

Mọi người vừa múa vừa giơ cao ngọn đuốc.

Ta và anh hai cũng nhìn ngọn lửa rực rỡ, ta cười toe toét hỏi:

“Sao anh hai vẫn chưa lấy vợ?”

“Không có cô gái nào thích anh cả, Lục Lạc à.”

“Em cảm thấy rất nhanh sẽ có thôi.”

“Anh cũng thấy vậy đó”

Chị dâu ta đang mang thai và ta sắp lên chức cô.

Khoảng thời gian trong giấc mơ này, có lẽ là những kí ức hạnh phúc nhất của ta.

Khi đó ta thật ngu ngốc, ngước nhìn Đại điện hạ và dùng vẻ mặt ngây thơ nói với hắn:

“Ta chỉ biết cây Tinh Tú thích hoa Ban trưa, chúng nó không phải là mặt trời và mặt trăng, cũng không phải mây và biển mà chỉ là cây và hoa, có thể ở cùng nhau.”

Hoa Ban trưa sẽ mãi mãi ở lại bên cây Tinh tú.

Điện hạ nhìn ta mỉm cười, ánh mắt dịu dàng.

Hắn hôn ta dưới gốc cây Tinh tú, lúc đó vạn vật như đang sinh sôi phát triển, mây và biển cũng không còn khoảng cách, chỉ có những bông hoa Ban trưa đang nhẹ nhàng đung đưa, rung động lòng người.

Ngày đó trong mắt ta chỉ có hắn.

Hắn nắm lấy tay ta và nói: “Em đừng sợ gì cả, đã có ta ở đây rồi.”

Sau này ta lại có thêm một thiếu niên rất yêu thương ta.

Chàng ấy đã cùng ta đi thật nhiều nơi.

Chàng nói với ta: “Con người trước tiên phải hiểu rõ bản thân mình thì mới hiểu được ý nghĩa của cuộc sống. Nếu cả đời chỉ sống trong mơ hồ, chẳng phải rất lãng phí thời gian sao?”

Chàng cũng nói rằng chàng thích những cô nương gầy, có khuôn mặt như quả trứng ngỗng và làn da trắng.

Chàng tiêu hết tiền vì ta và mong rằng trong lòng ta cũng có chàng.

Rồi chúng ta có một bé con, tên là Thôi Diệu Diệu.

Ta cũng từng có cuộc sống bình thường mà hạnh phúc nhất trên đời.

Thôi Bảo Nhi ở trong bếp nấu ăn, ta chưa từng thấy một người đàn ông nào nấu nướng khéo léo và đẹp trai đến như vậy.

Khi chàng ấy cười, hai mắt sẽ sáng như sao.

Thôi Bảo Nhi, Thôi Diệu Diệu và Ô Lục Lạc, chúng ta vốn dĩ nên ở bên cạnh nhau mãi mãi.

Ta muốn được ăn cơm Thôi Bảo Nhi nấu.

Ta muốn về nhà, quay về thôn Thanh Ngưu, ôm cô bé mũm mĩm của hai ta và nói với Thôi Bảo Nhi rằng canh củ cái có lẫn phân gà trong đó.

Diệu Diệu của mẹ ơi.

Mẹ thật sự không thể trở về được rồi.

Mẹ đã bị đóng băng cứng ngắc.

Có lẽ, ta nên đi tìm hai anh trai và những người khác rồi.

Lúc ấy vì vội vàng từ biệt mà bọn ta chưa nói được một lời tử tế.

Hai anh ơi, đợi em một chút.

Nhưng khoan đã, hình như ta nghe tiếng của Thôi Bảo Nhi.

Tại sao chàng ấy lại tới Triêu Vân điện, chàng đang nói chuyện cùng ai vậy?

“Lục Lạc, nàng là một cô gái vô cùng dũng cảm.”

Ta đã thấy chàng.

Ta ở trong lò còn chàng ấy ở ngoài lò.

Trên tay chàng cầm lấy tín vật định hôn của chúng ta, một chiếc chuông không có lưỡi đồng.

Chàng ấy hỏi ta: “Nàng đã từng nghe qua hai thanh kiếm Can Tương Mạc Tà chưa?

“Thờ rèn Can Tương muốn rèn được thanh kiếm sắt bén vô cùng nhưng qua bao nhiêu lần vẫn không làm ra được. Để giúp ông ấy thành công, vợ ông ta là Mạc Tà đã hi sinh thân mình, nhảy vào nồi sắt đang nung.”

Chàng đang nói gì vậy? Chàng muốn làm gì?

Ý thức của ta đang lơ lửng giữa không trung, ta muốn nói chuyện với chàng mà không cách nào mở miệng được.

Trong điện có hàng trăm chiếc vạc, tất cả đều đang bốc cháy dữ dội.

Chàng trèo lên miệng vạc, cầm chiếc chuông trên tay và đối diện với biển lửa rực cháy.

“Vợ ơi, để ta giúp nàng đánh thức chuông Đông Hoàng. Nàng hãy cứ làm những gì nàng cần làm và bay về hướng mặt trời mà nàng muốn.”

Không, không, chàng ấy đang làm gì vậy? Chàng bị điên mất rồi.

Ta rất muốn hét lên với chàng ấy, rất muốn tỉnh dậy để ngăn cản chàng lại.

Biển lửa bỗng nổi gió cuồn cuộn, thổi tung quần áo chàng thành một mớ lộn xộn.

Tóc tai chàng cũng bù xù như lần đầu ta gặp chàng ấy, và ánh mắt vẫn sáng như sao.

Chàng mỉm cười, lông mày nhếch lên: “:Đừng quên nàng còn có Diệu Diệu, con bé đang chờ nàng trở về.”

Dứt lời, chàng quay người lại và nhảy vào biển lửa đang rực cháy phía sau.

Chàng đã hi sinh máu thịt của mình để tế chuông Đông Hoàng.

Bên trong lò lửa, cuối cùng ta đã mở mắt được.

Ta có đau không?

Rất đau.

Nhưng vì sao ta lại có thể bình tĩnh được như vậy?

Bởi vì Thôi Bảo Nhi đã hi sinh vì ta, còn ta phải sống vì chúng sinh.

Khi ta bay ra khỏi vạc, chân trần, tóc dài xoã tung và ánh mắt bình thản không dao động.

Ta đưa tay ra sau lưng, rút một chiếc lông quạ trên người và biến nó thành một thanh kiếm sắc bén.

Sau đó ta một đường đi về phía địa cung.

Triêu Vân điện, diện tích bao la, mây mù lượn lờ.

Ngày hôm đó, một ánh sáng vàng loé lên, mặt trời trên đầu hoá đỏ rực bị áp xuống dưới, đốt cháy hừng hực.

Toàn bộ Bồng Lai đã bị đốt cháy như thế.

Ngàn vạn con quạ đen bay đến vây quanh toà cung điện.

Ta bước đi từng bước một mà không một ai ngăn cản.

Bọn họ đều nói rằng, Thái dương thần điểu đã lịch kiếp xuất thế.

Đúng vậy, ta đã trở về với bản thể của mình, không còn là một con quạ đen nữa.

Phượng đế sống năm ngàn năm, đã ăn vô số Kim Ô đan.

Nhưng lần này hắn vẫn không thể niết bàn thành công, lại không có được Kim Ô đan để cứu mạng.

Khi ta bước về phía hắn, trên mặt hắn lộ ra vẻ khiếp sợ.

Gặp Phật giết Phật, gặp Thần giết Thần.

Mười vị thần quân của tộc Phượng hoàng, gặp người nào ta giết người đó.

Phượng hậu nương nương duyên dáng cao quý rốt cuộc cũng không giũ được vẻ hiền thục từ bi nữa.

Rất nhanh, ta đã đem những lời nói khi trước trả lại cho bà ta:

“Ngươi không cần mang oán giận trong lòng. Thái dương thần điểu thống lĩnh thiên hạ, quyết định vận mệnh của mọi sinh linh. Được ta lấy đi mạng sống cũng xem như vinh dự cho ngươi.”

Bà ta hoảng sợ, liên tục lùi lại và trốn chạy, miệng gọi con trai khẩn thiết.

Con trai trưởng của bà ta, Ngu Dương thần quân đang đứng trước mặt ta.

Ta biết hắn rất có năng lực, lông phượng đã hoá thành kiếm, thiên hạ vô địch.

Hắn là vị thần quân kiêu ngạo nhất Bồng Lai.

Nhưng ta vô cùng chán ghét hàng chân mày lạnh lùng và ánh mắt điềm tĩnh đó của hắn.

Tại sao hắn không hoảng sợ?

Không hoảng hốt, không sợ chết.

Ta nhìn hắn, chậm rãi nói: “Số mệnh theo ý trời, mong Ngu Dương thần quân chớ hạ thủ lưu tình.”

Hắn dĩ nhiên không hạ thủ lưu tình, vẫn cao ngạo như ngày nào, vẫn là Điện hạ cao cao tại thường như ánh trăng sáng.

Luôn đứng trên cao nhìn xuống tộc Quạ bằng ánh mắt thương hại.

Ngay lúc này, lông quạ của ta đã xuyên qua cơ thể hắn.

Ta không nương tay với hắn, nhưng cùng lúc ấy, thanh kiếm hắn đưa đến trước ngực ta lại bị đánh rơi.

Ta thật chán ghét những người đàn ông không làm theo quy tắc.

Hắn bị lông quạ xuyên thấu, quỳ gối trước mặt ta, đem cơ thể nặng nề ngã lên người ta.

Ta ôm lại cơ thể đang nghiêng ngả của hắn.

Thế nhưng hắn lại nở một nụ cười, cằm để ở đầu vai ta, lộ ro vẻ mặt hạnh phúc.

Giọng hắn vẫn trầm bổng và du dương như ngày nào:

“Cây Tinh tú đã nở noa, em có thấy không?”

Cây Tinh tú đang nở hoa.

Nhưng giữa ta và hắn, mây vẫn là mây, biển vẫn là biển, mãi mãi không thể ở bên nhau.

Trên đời này có quá nhiều tình yêu rồi, không cần thêm mối tình của hai chúng ta nữa.

Vì vậy, Đại điên hạ à, kiếp sau cũng vĩnh viễn đừng gặp lại nhau nữa nhé.

……

Kim Ô thần điểu đã lịch kiếp xuất thế.

Tộc Phượng hoàng, đế hậu cùng mười vị thần quân đều đã chết.

Tất cả Phượng tộc ở đảo Bồng Lai đều bị đày ra Phượng Lân châu.

Bồng Lai cũng không còn Triêu Vân điện, chỉ có Đạt Nhật Kim Ô điện.

Ta là Lục Lạc, cũng là Thái dương thần điều lịch kiếp hoá thành.

Trong tay ta có chuông Đông Hoàng, có thể hội tụ sức mạnh của trời đất.

Cả thiên địa đều do ta nắm giữ.

Những con quạ ở Bồng Lại đã không cần phải sống dưới vách đá nữa, vạn vật đều được phát triển, mọi người được tuỳ ý chọn nơi an cư.

Tiền trùng và tiên thảo dưới gốc cây lớn thuộc về tất cả mọi người.

Đan tước, Kim điêu và những bộ tộc khác đều cúi người thần phục.

Đại Nhật Kim Ô điện rộng lớn mệnh mông, quanh năm được bao phủ bởi mây và sương mù.

Buổi sáng mưa lạnh, đường đi xa xôi.

Thôi Diệu Diệu cuối cùng cũng được mang đến đây.

Cô bé dường như đã trưởng thành sau một đêm, không hề hỏi cha ở nơi nào.”

Sau này ta mới biết, Thôi Bảo Nhi tự mình đến Bồng Lai.

Chàng nói với Diệu Diệu: “Cha muốn đi cứu mẹ con, nhưng ta không yên lòng để con lại một mình.”

Diệu Diệu nói: “Cha cứ đi đi, con sẽ ngoan ngoãn ở nhà Thẩm bá bá bên cạnh để đợi, cha và mẹ nhất định phải bình an trở vờ.”

“Cha thề, nhất định sẽ mang mẹ con về nhà.”

“Cha cũng phải về với con.”

“Yên tâm, cha sẽ luôn ở bên cạnh hai mẹ con.”

Đúng là một chàng ngốc, làm sao một người bình thường như chàng lại có thể đến Bồng Lai.

Cho dù chàng có thể vượt qua Đông hải thì cũng không thể nào băng qua vùng chướng khí mù mịt.

Không biết chàng may mắn hay xui xẻo, trải qua rất nhiều gian khổ, cuối cùng cũng vượt qua được biển Hoa Đông, sau đó bị người của Phượng tộc bắt giữ.

Cho dù chàng không tự nguyện đến thì chúng cũng bắt chàng mang về.

Đó là ý của Ngu Dương thần quân.

Chính hắn dẫn chàng đến cung điện dưới lòng đất và nói với chàng rằng ta sắp chết cóng.

Thôi Bảo Nhi đã lấy bản thân tế chuông Đông Hoàng, giúp Kim Ô lịch kiếp mà sinh ra.

Dường như mọi việc xảy ra đều theo ý trời.

Thiên hạ đổi chủ.

Nhưng tất cả đều đã đi cả rồi.

Sẽ không còn ai quay trở lại.

Chỉ có ta, một mình biến thành thần.

Thần vốn dĩ phải hiểu thấu đáo thế sự, không bị thế tục gây ưu phiền.

Thần phải yêu thương mọi chúng sinh trong thiên hạ, không còn thất tình lục dục.

Đúng vậy. Đây là ý tốt.

Ta sẽ mang con gái mình, từ Đại Nhật Kim Ô điện đi khắp bốn biển.

Đi qua vạn ngọn núi.

Sau đó nói với cô bé rằng: “Vạn vật trên thế giới này, trên đầu có bầu trời, dưới chân là mặt đất, mang trong lòng sự từ bi và chính trực, mọi chúng sinh đều bình đẳng với nhau.”

THE END

MỤC LỤC

Bình luận về bài viết này