Chuông quạ – Chương 13

13–19 phút

Anh trai ta đã không bao giờ quay trở lại thôn Thanh Ngưu một lần nào nữa.

Dù đã dự liệu trong lòng từ trước nhưng ta vẫn đau thấu tận tâm can.

Khi ngày hẹn hàng năm đến, ta run lẩy bẩy một cách mất khống chế, toàn thân như rơi vào hồ nước đóng băng.

Lạnh, rất lạnh.

Một năm trôi qua, ta gầy đi nhanh chóng, việc phải đợi chờ mòn mỏi ngày qua ngày khiến ta cạn kiệt sinh lực.

Thôi Bảo Nhi đỏ hoe mắt, bất lực nhìn ta không ăn không uống, cuối cùng chàng cõng ta lên núi, đào ra bộ áo lông vũ dưới gốc cây cổ thụ mà chúng ta gặp nhau lần đầu.

Chàng không đốt nó đi.

Chàng bảo: “Lục Lạ à, ta sợ có một ngày nào đó nàng sẽ hối hận nên đã bí mật giấu nó đi.”

Vừa nói, chàng vừa ôm mặt khóc nức nở: “Nhưng ta không muốn nàng đi chút nào hết, bởi vì ta biết, nàng đi rồi có thể sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.”

Ta ôm lấy chàng, cả hai im lặng thật lâu.

Lần đầu gặp nhau, chàng ấy còn là một cậu thiếu niên, giờ đây chàng đã là một người đàn ông trưởng thành và đầy trách nhiệm.

Ta đưa Diệu Diệu đi chợ mua kẹo hồ lô.

Đã lâu lắm rồi con bé mới hào hứng như vậy, bé luôn miệng nói: “Mẹ ơi, mẹ ăn trước đi.”

Cả nhà ba người chúng ta cùng vui vẻ đi dạo suốt một ngày.

Đến khuya, Diệu Diệu đã ngủ thật say.

Thôi Bảo Nhi đứng tựa vào cửa không nói gì.

Ta khoác lên mình chiếc áo lông vũ, những sợi lông nhanh chóng bám chặt vào da thịt như trước kia.

“Chồng ơi, thiếp đi đây.”

Trong nhát mắt, ta biến hình thành một con quạ đen, lao vút đi như một mũi tên, không do dự bay thẳng về phương Đông.

Ta đã đi khỏi Bồng Lai đã rất nhiều năm rồi.

Giật mình nhớ lại cứ ngỡ như là chuyện của kiếp trước.

Làm người nhiều năm khiến cho ta tham luyến hơi ấm của trần gian.

Nhưng ta không còn lựa chọn khác.

Trước tiên, ta quyết định bay về hướng vách núi đá.

Đúng như dự đoán, tộc Quạ đen từng rất náo nhiệt, giờ đây trở nên vắng lặng, các ngôi nhà đều đóng kín cửa, bầu không khí thật là u ám.

Còn có rất nhiều nhà khác, chòi tranh đã bị đốt cháy, để lại một đống hỗn độn.

Trong đó có cả gia đình ta.

Người ta kể lại rằng, cách đây một năm, có một con quạ đã sinh thảm đen trong đầu.

Đó là một đợt đại dịch có quy mô lớn, mười vị thần quân của tộc Phượng hoàng thì đã có năm vị đến đây để giải quyết.

Dưới sự trấn áp, con quạ sinh thảm đen kia bị bắt đi đến Tử Nguyên thần cung.

Ta đứng trên vách núi đá lẳng lặng nhìn, không biết bắt đầu từ đâu, những điểm mấu chốt mà trước đây ta suy nghĩ không ra, giờ lần lượt hiện ra sinh động trong đầu ta.

Tộc Phượng hoàng nếu thật sự lo sợ chúng ta sinh thảm đến như vậy, tại sao vẫn muốn chúng ta hàng năm bay đi khỏi Bồng Lai?

Giao dịch khoáng thạch chỉ là một vụ lừa dối.

Nếu đã như vậy thì để phòng ngừa bọn ta sinh thảm, tộc Phượng hoàng nên cấm chúng ta ra ngoài mới hợp lý.

Vậy rốt cuộc, chân tướng là gì đây?

Ta ở nhân gian nhiều năm, cảm thấy bản thân mình đã trở nên thông minh hơn rất nhiều, có thể suy nghĩ cẩn thận rất nhiều đạo lý.

Tất nhiên việc này cũng nhờ Thôi Bảo Nhi.

Ta đã kể với Thôi Bảo Nhi, tổ tiên của chúng ta là Đại Nhật Kim Ô vĩ đại, đã từng phạm lỗi lầm che giấu mặt trời khiến cho thiên hạ rối loạn.

Thôi Bảo Nhi buồn cười hỏi ta: “Ai nói chuyện này cho nàng vậy?”

Ta chợt nhận ra một điều.

Đúng vậy, không ai có thể chứng minh lời Ngu Dương thần quân nói là sự thật cả, chuyện của tổ tiên đã cách bây giờ quá lâu rồi.

Tộc Quạ bọn ta quả thật rất ngây thơ.

Cuối cùng vẫn là Thôi Bảo Nhi đưa ra kết luận: “Cây cao vượt rừng, gió sẽ dập. Chim bay vượt đàn, chịu súng săn.”

Cuối cùng, thông minh nhất vẫn là con người, chỉ một câu thành ngữ đã diễn đạt thấu đáo đạo lý của thế giới này.

Mọi người trên thế gian đều cần biết được sự thật.

Sau khi hiểu ra, lòng ta cũng bình tĩnh hơn.

Ta bay đến Triêu Vân điện.

Đã trải qua nhiều năm như vậy, nơi đây vẫn không có gì thay đổi.

Ta lẩn trốn vào trong đám nô lệ quạ, dựa vào sự quen thuộc với địa hình để đi đến địa cung của tộc Phượng hoàng.

Sau đó ta phát hiện ra bí mật kinh thiên động địa.

Các tộc nhân của ta, bị treo ngược từng con một lên các vách đá như gia súc chờ xẻ thịt.

Trong cung điện khổng lồ treo dày đặc những con quạ, khi ngước nhìn lên chỉ thấy một màu tối đen như mực.

Xung quanh yên tĩnh một cách bất thường, tất cả các con quạ đều hôn mê bất tỉnh.

Nhưng đó chưa phải là tất cả sự kinh hoàng đang diễn ra.

Phía cuối địa cung có một nội điện lớn, bên trong đặt hàng trăm lò nung và các vạc lớn, nhìn không thấy điểm cuối cùng.

Từng cái vạc một được đặt cạnh nhau, cao hơn một trượng, bên dưới là ngọn lửa rực cháy hừng hực, lửa từ những lò nung khiến cho cả nội điện nóng bức vô cùng.

Không khí đục ngầu, mù mịt hoà lẫn với mùi thuốc đông y nghi ngút bốc lên từ những chiếc vạc đầy khói.

Ta khiếp sợ đến mức thất thần một lúc lâu.

Trong này chưa cái gì? Rốt cuộc họ đang nấu cái gì vậy?

Ta bay lên miệng những chiếc vạc, đứng đó nhìn quanh, hàng trăm chiếc vạc lớn đang há hốc những chiếc miệng khổng lồ, chỉ chờ cắn nuốt thức ăn.

Ta thấy rõ bên trong vạc là những bộ xương quạ đang cháy.

Đó là tộc nhân của ta.

Những tộc nhân đã thức tỉnh đều bị bắt để luyện đan dược.

Ta nhận ra loại tiên thảo trong vạc chính là huyền băng tiên thảo thần bí mà Đại điện hạ phải tự mình bay đến Phượng Lân Châu, đau đớn mang về.

Chuyện luyện tiên đan là có thật.

Nhưng nguyên liệu để luyện tiên đan không phải khoáng thạch chúng ta mang về mà chính là tộc Quạ chúng ta.

Hàng trăm chiếc vạc đang cháy hừng hực, ta không thể nào nhận ra trong những bộ xương kia cái nào là của anh trai ta.

Đã một năm trôi qua, có lẽ bọn họ đã bị đem đi luyện tiên đan từ lâu rồi.

Trong đầu ta lúc này tràn ngập sự sợ hãi, phẫn nộ và tuyệt vọng.

Nhưng ta không thể hoảng sợ, ta phải tìm cách giải cứu những con quạ còn đang bị treo trên vách đá, thức tỉnh họ và tìm cơ hội sống sót.

Ta trốn trong địa cung, hoá thành một con quạ đen và tự treo mình lơ lửng giữa những con quạ bất tỉnh.

Đến ngày thứ ba, ta gặp được Nguyên Cù thần quân, một trong mười vị thần quân của tộc Phượng hoàng.

Đó là em trai Phượng đế, chú ruột của Đại điện hạ Ngu Dương thần quân.

Hắn đem theo nô bộc tiến vào nội điện và kiểm tra từng cái vạc đang cháy.

Sau đó ta nghe tiếng hắn thở dài: “Một trăm chiếc vạc, luyện suốt một năm nhưng không ra được viên tiên đan nào, tính mạng Phượng đế nguy cấp lắm rồi.”

“Thần quân, hay là ngọn lửa có vấn đề, sao chúng ta không mời Ngu Dương thần quân đến xem xét.”

“Hắn sẽ không đến, năm đó hắn đã ra yêu cầu, hắn chỉ phụ trách đến Phượng Lân châu mang về huyền băng tiên thảo, còn các việc khác hắn không muốn liên quan.”

“Thật đáng tiếc, một ngàn năm qua chỉ có duy nhất Đại điện hạ tự mình niết bàn để trở thành Phượng hoàng lửa, cũng chính ngài ấy có thể xác định được lai lịch thật sự của con quạ nhỏ có chiếc chuông. Nếu có ngài ấy ở đây, có thể ngài ấy sẽ tìm ra được vấn đề của lò nung ở đâu.”

Ẩn náu ba ngày, cuối cùng ta đã hiểu rõ bí mật của tộc Phượng hoàng.

Hoá ra tộc Quạ chỉ là một đám chim bị bọn họ nuôi nhốt.

Một đám chim dùng để làm tiên đan.

Quả nhiên, một con quạ có sinh thảm đen hay không cũng hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát của họ.

Họ cần chúng ta sinh thảm đen, vì chỉ như vậy mới thích hợp để làm tiên đan cho họ.

Tộc Phương hoàng cứ một ngàn năm phải trải qua niết bàn một lần, nếu không thành Phượng hoàng lửa thì sẽ bị thiêu cháy.

Từ thời thượng cổ đến nay, số lượng có thể trùng sinh từ đống tro tàn vốn dĩ đã không nhiều lắm.

Càng về sau lại càng ít hơn.

Sau cái chết của Đại Nhật Kim Ô, bộ tộc Kim Ô suy tàn nhưng lại trở thành phương thuốc cứu sống tộc Phượng hoàng.

Kim Ô là chim thần thái dương, sinh ra từ mặt trời.

Nếu có thể hấp thu được thần lực của Kim Ô, tộc Phượng hoàng sẽ không còn phải sợ bất cứ ngọn lửa nào nữa.

Kim Ô tiên đan có thể giúp họ niết bàn thành công.

Hầu hết ba trưởng lão và mười vị thần quân của tộc Phượng hoàng đều dựa vào Kim Ô tiên đan để được niết bàn.

Vì vậy Phượng tộc của họ ngày càng rực rỡ, chói lọi và không bao giờ suy tàn.

Đằng sau phép màu kì diệu đó là những bộ xương quạ bị thiêu cháy để biến thành tiên đan.

Sự thật quá khủng khiếp.

Ta còn thấy Nguyên Cù thần quân sai người dọn dẹp mười cái vạc, đổ phế thải của lần luyện đan thất bại, sau đó bỏ vào huyền băng tiên thảo, sau đó đánh thức một con quạ treo trên vách đá rồi bỏ nó vào vạc.

Họ đã bắt đi tổng cộng mười con, tất cả giờ đây đang gào thét inh ỏi giữa ngọn lửa cháy dữ dội.

Nguyên Cù thần quân thở dài: “Kim Ô đan khó luyện chế, trong tộc có nhiều cặp mắt như hổ rình mồi, ngươi nhất định phải bảo vệ nội điện cho thật kĩ. Nếu luyện ra được tiên đan, không được tiết lộ ra ngoài.”

“Vâng thưa thần quân.”

Sau khi họ rời đi, ta bay xuống từ vách đá, nhanh chóng bay vào sảnh và mở mười lò nung mà họ vừa mới đốt.

Sau khi dùng hết sức lực, những con quạ bị cháy lao ra như những quả cầu lửa, chạy tán loạn.

Gây ra động tĩnh quá lớn, sẽ sinh biến cố.

Ta nhanh chóng bay ra địa cung, đọc câu thần chú mà Nguyên Cù thần quân dùng để đánh thức những con quạ, dùng linh lực của mình đẩy về phía vách đá.

Những con quạ đang hôn mê lần lượt bị đánh thức.

Sau đó ta nghe được những âm thanh đinh tai nhức óc, tiếng khóc, tiếng la, tiếng mắng vang vọng cả địa cung.

Nhưng ta lại bỏ qua một việc quan trọng.

Tuy họ đã thức tỉnh nhưng chân vẫn bị những dây xích khoá lại, không thể nhúc nhích và bay xuống được.

“Lục Lạc! Lục Lạc!”

Họ nhận ra ta và hét toáng lên!

Ta lấy một sợi lông trên người, biến thành một thanh kiếm dài, bay tới chặt đứt những sợi dây xích.

“Lục Lạc! Lục Lạc!”

Họ tiếp tục la hét, đầy phẫn nộ và đau lòng, đôi mắt đổ ngầu vì giận dữ.

“Bọn chúng giết hại chúng ta! Giết hại chúng ta!”

Ta không còn sức để nói chuyện với mọi người, ánh mắt ta đã chuyển thành màu đỏ, toàn bộ linh lực đều dùng để chặt đứt từng sợi dây xích.

Tay ta cầm thanh trường kiếm bằng lông quạ đang run lên vì đau đớn.

Ta chém xuống lung tung, ngày càng nhiều con quạ trong địa cung lấy lại được tự do, cho đến khi người của tộc Phượng hoàng phát hiện và khoảnh khắc cánh cửa địa cung được mở, vô số quạ đen đã cùng bay ra.

Trong lúc hỗn loạn, bọn họ bay ra khỏi địa chung, thoát khỏi Triêu Vân điện và bay thẳng về phía chân trời.

Mà ta, đương nhiên trở thành mục tiêu đuổi bắt quan trọng nhất của tộc Phượng hoàng.

Người bắt ta là Nguyên Cù thần quân.

Hắn mang ta đến gặp Phượng hậu.

Đã nhiều năm không gặp, Phượng hậu nuôi nấng ta từ nhỏ vẫn cứ như vậy, ung dung cao quý, mang trên mình bộ lông phượng tuyết sắc.

Vẻ mặt từ bi như Huyền Nữ Thiên Tôn.

Bà ta ngồi ngay ngắn phía trên, nhìn thấy ta liền lộ ra vẻ kinh ngạc, thở dài: “Lục Lạc, hoá ra người vẫn còn sống, Ngu Dương nói rằng ngươi đã chết, hoá ra hắn lừa chúng ta.”

“Nhờ phúc của Đại điện hạ mà ta đã sống thật tốt.”

“Hắn đã thả ngươi đi, tại sao ngươi lại còn quay về làm gì?”

“Phượng hậu nương nương, ngươi cảm thấy ta cửa nát nhà tan, tộc nhân bị đồ sát, ta còn có thể tham sống sợ chết mà trốn ở nhân gian sao?”

“Ta đã nhìn ngươi lớn lên, ngươi bây giờ thật khác so với trong kí ức của ta.”

“Chắc ta phải quỳ xuống cảm ơn tình cảm của Phượng hậu nương nương rồi. Cảm ơn ngươi đã nuôi dưỡng ta thành một kẻ ngốc để khi cần thiết sẽ giết thịt, giữ lại mua vui khi không cần thiết.”

“Ngươi bây giờ nhanh mồm nhanh miệng lắm, thật là thú vị.”

“Ngươi cũng thú vị không kém đó Phượng hậu.”

“Lục Lạc, dù ngươi không tin nhưng thực ra ta vẫn có chút tình cảm dành cho ngươi, ngươi không nên oán giận ta. Phượng hoàng là loài thống trị thế giới, quyết định vận mệnh của tất cả sinh linh trên Bồng Lai. Và các ngươi nên cam tâm tình nguyện phục tùng, mang tính mạng ra phục dịch chúng ta, đó là vinh dự của các ngươi, không nên phản kháng.”

“Phượng hậu nương nương mở miệng ra toàn là những lời đạo lý, làm cho ta không có cách nào phản bác được, một ngày kia đổi lại là ta nói cho ngươi nghe, ngươi nhớ ngoan ngoãn mà nhận lấy nhé.”

Phượng hậu thực ra là một người có tâm tư rất kín kẽ, nhưng trên mặt lúc nào cũng thể hiện ra vẻ hiền từ, như lúc này, mặc dù trong lòng cảm thấy không hài lòng, nhưng trên mặt vẫn như cũ, chỉ có vẻ cao cao tại thượng, thở dài nói:

“Ngươi đã không còn là đứa trẻ ngày xưa nữa, ta không còn cách nào giữ mạng sống cho ngươi rồi.”

“Ngươi muốn làm gì ta?”

“Lục Lạc, ngươi có biết đã rất lâu rồi Phượng tộc không luyện ra viên Kim Ô đan nào nữa, tính mệnh bệ hạ hiện đang nguy kịch, ta cần ngươi làm thuốc cứu ngài.”

Bọn họ đen ta bỏ vào vạc.

Muốn dùng ta để luyện chế ra Kim Ô tiên đan.

Phượng hậu nói, nếu dùng ta để luyện đan dược nhất định sẽ có hiệu quả.

Có người xung quanh nhắc nhở bà ta rẳng, chiếc chuông ta mang trên cổ khi được sinh ra có thể là chuông Đông Hoàng, hãy cẩn thận.

Phượng hậy cười lớn nói: “Trên đời này đã không còn chuông Đông Hoàng nữa rồi. Đại Nhật Kim Ô đã từ trên trời rơi xuống và bị đốt cháy, thượng cổ thần khí sẽ đi theo chủ, không tái sinh được nữa đâu.”

Đây là mục đích của việc họ nuôi dưỡng ta ở Triêu Vân thần cung hơn bốn trăm ăm.

Bọn họ nói đúng.

Chiếc chuông không thể kêu đó từng là tia hi vọng của ta.

Khi đó ta vừa mới thông suốt, nhìn tộc Quạ sống như địa ngục ở vách đá, bị những lời nói của tộc Phượng hoàng lừa dối suốt bao lâu nay.

Ta tìm cách cứu vớt bọn họ, muốn mượn thần lực của chuông Đông Hoàng.

Đáng tức, dù ta có cố gắng thế nào thì chiếc chuông vẫn không có động tĩnh gì khác.

Nó chỉ giống như đống sắt vụn, không hơn không kém.

Cơ thể thật sự của ta là Kim Ô.

Nhưng cũng chẳng để làm gì.

Ta không có thần lực, linh lực cũng không đủ mạnh, ngoại trừ không sợ lửa ra thì ta không còn có năng lực nào khác.

Họ cố nhét ta vào lò lửa nhưng vô ích.

Ta không sợ lửa chút nào cả.

Bình luận về bài viết này