Ta và Thôi Bảo Nhi đã phiêu bạt bên ngoài hai năm rồi.
Cuối cùng chúng ta quyết định trở về thôn Thanh Ngưu khi không còn một xu dính túi.
Sau đó, hai chúng ta lập tức thành thân.
Và ta đã gặp hai anh trai ta.
Người dân ở làng Thanh Ngưu vẫn đang khai thác khoáng thạch và anh trai ta vẫn đến đây thu mua hàng năm.
Chỉ là ta và Thôi Bảo Nhi không muốn tiếp tục kiếm sống bằng cách này nữa.
Nhị ca khó hiểu, nói: “Người ở Bồng Lai sẽ không tìm em nữa đâu, Ô Lục Lạc đã chết, bây giờ em đã là người rồi, không ăn côn trùng được nữa mà phải ăn cơm. Muốn ăn cơm phải có tiền đó.”
“Em mỗi ngày đều ăn cơm. Chồng em lên núi săn thú rừng và đem vào trấn để bán. Chúng em bán được rất nhiều tiền. Một bộ da sói nguyên vẹn có thể bán được mười lạng bạc.”
Ta không hề nói dối, Thôi Bảo Nhi và ta đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ.
Ngôi nhà của chúng ta mặc dù khá đơn sơ nhưng đã được sắm sửa thêm nhiều vật dụng cần thiết.
Mùa đông chúng ta có bếp than để sưởi, chàng còn săn cáo để làm cho ta áo choàng lông, mũ lông, khăn lông thật đẹp.
Ta đã tăng cân lên rất nhiều, chàng thường trêu chọc rằng ta đã không còn là một cô gái gầy gò nữa mà đã thành một cô gái có khuôn mặt phúng phính như bánh bao.
Ta trừng mắt nhìn chàng và hỏi: “Vậy chàng còn thích cô nương gầy hay không?”
Chàng ấy liền cười khoái chí: “Ta vẫn không thay đổi nha, vẫn thích cô nương xinh đẹp như nàng mà thôi.”
Thôi Bảo Nhi đối xử với ta vô cùng tốt. Chàng phải làm rất nhiều việc, cũng giống như lúc phiêu bạt bên ngoài, chàng là người kiếm tiền nuôi gia đình, nhưng về nhà vẫn phải giặt giũ và nấu ăn.
Cũng không có cách nào khác được, ta vốn dĩ là một con quạ đen, không biết cách nhóm bếp và giữ lửa, đồ ăn làm ra không cách nào nuốt nổi.
Thôi Bảo Nhi thường bảo rằng chàng không phải cưới vợ mà cưới tổ tiên luôn rồi.
Nhưng ra vẫn còn có ích, ta nuôi một chuồng gà trong sân.
Thôi Bảo Nhi đúng thật là đáng ghét, mỗi lần chàng đang nấu ăn mà ta muốn vào giúp đỡ, chàng đưa cho ta một cây gậy cho có lệ rồi đuổi ta ra ngoài.
“Cho nàng một cây gậy để cầm chơi nha.”
“Thiếp biết chơi cái gì bây giờ?”
“Trong sân chó phân gà, nàng ra chotj chọt nó đi.”
“Ý hay đó, thiếp sẽ chọt một miếng rồi cho vào miệng chàng nha.”
“Nàng muốn ta không ăn nổi cơm hả, thật là tàn ác quá đi mà.”
Năm năm nữa trôi qua chỉ trong nháy mắt.
Ta cùng Thôi Bảo Nhi đã có một bé gái 4 tuổi.
Đó là một cô bé siêu nghịch ngợm, bé dám dùng gậy chọt vào phân gà rồi bỏ vào nồi canh khuấy qua khuấy lại.
Ta: ……
Nồi canh củ cải Thôi Bảo Nhi vừa mới nấu xong.
Chàng từ bếp bước ra, bưng trên tay đĩa rau xào và hỏi sao hai mẹ con ta không ăn trước.
Sau đó, ta trơ mắt nhìn chàng múc một chén canh và uống vài ngụm.
“Thật ngon nha.” Chàng nói.
Ta: “…”
Cô bé Thôi Diệu Diệu bốn tuổi ngạc nhiên hỏi: “Cha ơi, cha thấy ngon thật sao?”
“Ngon thật mà.”
“Vậy ngày mai con sẽ bỏ nó vào khuấy tiếp nhé.”
Ôi, ta chết mất thôi, bé con thật là hiếu thảo mà.
Khi Thôi Diệu Diệu lên năm tuổi, hai anh trai ta lại đến thôn Thanh Ngưu lần nữa.
Diệu Diệu gọi họ là cậu cả và cậu hai.
Tuy cô bé không hiểu được tại sao hai cậu của mình phải luôn che kín cả cơ thể, mặt mũi không được để lộ ra nhưng tình cảm giữa họ vẫn không hề bị ảnh hưởng.
Hai cậu chưa từng ôm con bé, cũng không nắm tay, lúc nói chuyện đều phải giữ khoảng cách rất xa nhưng luôn mang đủ thứ quà bến cho bé.
Có khi là một viên ngọc lấp lánh, cũng có thể thà những hạt thuỷ tinh trong suốt, có lúc lại là nhũng cái bình nhỏ sáng bóng.
Diệu Diệu hỏi ta: “Tại sao cậu lại luôn cho con những thứ lấp lánh?”
Ta bật cười giải thích: “Bởi vì bọn họ rất thích những thứ lấp lánh và muốn cho con những gì tốt nhất họ có được.”
Kể từ khi ta cưới Thôi Bảo Nhi, hai anh trai năm nào cũng đến thăm chúng ta một lần.
Nhưng bọ họ chưa lần nào ở lại ăn cơm, đến nước cũng không dám uống một giọt.
Ta thường nghiêm túc nói với Diệu Diệu: “Khi nào hai cậu đến, con không được đến gần họ, chỉ được nói chuyện chứ không được chạm vào nhé.”
Diệu Diệu xua tay: “Con biết, con biết mà, cậu là thương khách đến từ Bồng Lai.”
Năm Diệu Diệu lên năm tuổi, trước khi hai anh trai rời đi, ngoài một chiếc bình sáng bóng, họ còn tặng ta một chiếc chuông nhỏ lấp lánh.
Bé con đưa cho ta và nói: “Cậu hai bảo con tặng cái này cho mẹ.”
“Cho mẹ sao?” Ta ngạc nhiên hỏi
Đó là một chiếc chuông bạc, khéo léo tinh xảo, khi ta lắc lắc sẽ phát ra tiếng kêu đinh đang đinh đang.
Diệu Diệu nói: “Cậu hai nói mẹ có một cái chuông nhưng không kêu được, có thể lấy cái chuông này cột chung một dây với cái chuông của mẹ, khi hai cái chuông chạm nhau sẽ kêu đó.”
Đầu ta bỗng nhiên ong ong lên, cảm thấy thế giới đang quay cuồng.
Anh trai ta đã có thể suy nghĩ, anh ấy đã thông suốt.
Ta không dám chắc chắn điều mình đoán có đúng hay không, nhưng trong lòng ta nghĩ khả năng cao là như vậy.
Ta sợ hãi và bắt đầu run rẩy.
Khi Thôi Bảo Nhi quay lại, chàng ấy an ủi ta rồi nói: “Đừng lo lắng quá, có thể mọi chuyện không quá tệ đâu. Nàng đừng tự doa mình sợ.”
Tất nhiên mọi việc đã như thế này, ta có nôn nóng cũng không có tác dụng gì.
Chúng ta chỉ có thể đợi và hồi hộp chờ xem một năm sau họ còn có thể đến đây nữa không.

Bình luận về bài viết này