Chuông quạ – Chương 11

11–17 phút

Ta quay trở về tộc Quạ đen.

Lại nghĩ về con quạ tuyệt vọng trong câu chuyện đó.

Ta giờ cũng đã là quạ đen sinh thảm đen trong đầu. Ta nhìn những tộc nhân của mình vui chơi trong lễ hội và hát bài hát cầu phúc quen thuộc.

“Phương Đông có mặt trời mọc, ôi chà chà! Nơi mặt trời mọc có cây lớn, ôi chà chà! Chim thần sống trong cây này, ôi chà chà! Chim thần đến ban phước lành, ôi chà chà!…”

Ta muốn nói với họ rằng con chim trên cây Phù Tang chính là Kim Ô.

Có ba chân và mười lăm móng vuốt.

Là thần thái dương, là Đại Nhật Kim Ô vĩ đại, đó từng là tổ tiên của họ.

Nhưng ta lại không dám nói ra.

Bởi vì vô số bài học trước đây đã dạy cho ta rằng, một khi để lộ ra sẽ bị tộc Phượng hoàng tiêu diệt.

Và chính những người trong tộc Quạ sẽ mang ta giao nộp cho tộc Phượng hoàng.

Cho nên, đôi mắt ta dần trở nên u ám và tuyệt vọng.

Chứng kiến bọn họ sống dưới vách đá lạnh lẽo, xem việc mua bán khoáng thạch như điều quan trọng nhất, luôn phục tùng tộc Phượng hoàng, bị tất cả các tộc chim thần khác xem như nô lệ, bị xem là rác rưởi và không có phẩm giá.

Nhưng họ lại không biết rằng họ đang sống trong một âm mưu lừa đảo thâm độc.

Ta không thể thức tỉnh bọn họ mà phải nhìn họ suốt ngày chìm đắm trong sự lừa dối, ngày qua ngày chỉ làm toàn chuyện ngu ngốc.

Cuối cùng, ta lựa chọn bay khỏi Bồng Lai.

Ta gặp lại Thôi Bảo Nhi ở thế giới loài người.

Thôn Thanh Ngưu vẫn đẹp như ngày nào.

Ta đứng ở đầu thôn thì gặp anh ấy đi về làng cùng mọi người.

Anh ấy uể oải gác xẻng lên vai và lười nhác bước đi.

Ta đứng lặng lẽ ở đó, lần này không mặc áo tơi, không đội mũ và che mạng, cũng không cất lời.

Nhưng anh ấy vẫn nhận ra ta.

Mọi người đi lướt qua ta rồi anh ấy lùi về phía sau vài bước, ngập ngừng hỏi ta: “Lục Lạc?”

Ta mỉm cười và gật đâu.

Anh ấy há hốc miệng, đột nhiên đem chiếc xẻng bỏ xuống khỏi vai, đúng thẳng người dậy, vội vàng nở một nụ cười khoe hàm răng trắng:

“Lục Lạc, sao nàng không mặc áo tơi, rất nguy hiểm cho nàng?”

“Không có gì nguy hiểm, giờ đầu ta đã sinh thảm đen, nhờ cậu giúp đỡ mà ta đã có trí óc rồi.”

“À, vậy xin chúc mừng nàng nhé.”

“Không có gì đáng chúc mừng cả, không phải loài người các anh thường nói “nan đắc hồ đồ” ư?”

“Đúng là thật khó để hồ đồ, nhưng cũng không thể cứ hồ đồ mãi như vậy được. Con người cần phải hiểu rõ bản thân mình trước rồi mới tìm được mục đích sống có ý nghĩa cho bản thân. Nếu cứ sống mơ hồ cả đời thì thật uổng phí thời gian?

“Nhưng ta đâu phải là con người.”

“Ha ha ha. Mọi giống loài đều phát triển như nhau mà.”

Thôi Bảo Nhi cười lớn, sau đó vui vẻ hỏi ta: “Bây giờ nàng ăn khoai lang nướng được chưa? Lần trước ta nghe tiếng nàng nuốt nước miếng nên lần này ta nướng cho nàng nhé!”

Ta theo Thôi Bảo Nhi về nhà.

Một căn nhà ba gian đơn sơ, môt ngôi nhà nhỏ bé của một nhà nông bình thường, trong nhà ngoài vài cái bàn ghế và nông cụ đã cũ nát ra cũng không có vật dụng gì khác.

Anh ấy có chút ngượng ngùng, gãi gãi tóc nói:

“Thật ra ta có tiền, nhưng tất cả đều để dành vì mục đích cưới vợ mà thôi.”

Anh ấy nướng khoai lang trên bếp và nấu một nồi cháo.

Ta ngồi ở bên cạnh và không ngừng lải nhải: “Anh biết không, ta đã chạy trốn đến đây đó, chạy trối chết luôn.”

“Ban đầu ta muốn vạch trần sự lừa đảo này, ta nghĩ bản thân mình có thể thuyết phục được tộc nhân. Lúc ta nhìn thấy bọn họ đang cười và chị dâu sắp sinh em bé, ta đã nghiêm túc đi hỏi cha ta, nếu trong đầu ta sinh ra thảm đen thì cha ta sẽ làm gì.”

“Cậu biết không, cho dù cha tạ thực sự yêu thương ta vô cùng, nhưng sau khi suy nghĩ nghiêm túc đã trả lời ta, vì gia đình cũng như toàn bộ tộc Quạ, ông ấy sẽ đem ta đưa đến cho tộc trưởng để thiêu chết.”

“Ta lại đi hỏi mẹ ta câu tương tự và nhận được câu trả lời y hệt cha ta.”

“Có lẽ biểu hiện của ta khá là tuyệt vọng, cả nhà đều sợ hãi nhìn ta và cảnh giác hỏi ta “Lục Lạc à, không lẽ con thực sự đã sinh thảm đen trong đầu à?””

“Ta có cảm giác, nếu ta thành thật trả lời có, họ sẽ lao tới bắt ta ngay. Thật sự ta nhìn thấy điều đó trong ánh mắt của họ. Họ đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, ánh mắt xa lạ và quá đáng sợ.”

“Họ là cha mẹ của ta mà lại làm như thế.”

“Lúc đầu, ta nghĩ bản thân mình có thể làm rất nhiều điều, kết quả lại phát hiện ra, ta căn bản không thể làm được điều gì cả, tới chính bản thân mình ta còn không tự cứu được. Ta thật sự rất bất lực.”

Đến khi củi trong bếp đều đã cháy hết cả thì hai hàng nước mắt của ta cũng bắt đầu chảy ra.

Ta vừa khóc vừa nói không ngừng, cuối cùng Thôi Bảo Nhi cũng tiến tới ôm ta an ủi:

“Lục Lạc, nàng đừng khóc nữa, khoai lang nướng xong rồi, ngon lắm, rất thơm, sau này chỉ cần nàng muốn ăn, ta sẽ lập tức nướng cho nàng ngay.”

“Thôi Bảo Nhi, ta không còn lại gì nữa rồi, ta đã học được cách suy nghĩ và đã trở nên thông minh. Cái giá ta phải trả là mất đi gia đình, dòng tộc và Điện hạ mãi mãi…”

“Lục Lạc, nàng còn có ta, sau này ta sẽ chăm sóc nàng, làm người nhà của nhàng.”

Sau đó ta quyết định ở lại thôn Thanh Ngưu.

Ba năm sau, ta gả cho Thôi Bảo Nhi làm vợ.

Ta không thể quay trở về nữa, ta đã yêu cầu Thôi Bảo Nhi đốt chiếc áo lông vũ có thể giúp ta bay về lại Bồng Lai.

Bởi vì ta gặp anh trai ta.

Năm đầu tiên, bọn họ đến thôn Thanh Ngưu thu mua khoáng thạch, hỏi Thôi Bảo Nhi có nhìn thấy em gái họ không.

Ta đã trốn đi và không xuất hiện.

Anh cả của ta đã nói với Thôi Bảo Nhi: “Em gái Lục Lạc của ta, ở Bồng Lai đã giết người, bọn họ đang truy nã em ấy. Ta đoán Lục Lạc đã cởi bỏ áo lông vũ của mình. Nếu cậu nhìn thấy em ấy hãy bảo em ấy đem bộ áo lông vũ đốt cháy, sau đó, em ấy thực sự trở thành con người và không bao giờ có thể quay về Bồng Lai nữa.”

Vốn dĩ, ta đã không thể nào quay lại Bồng Lai rồi.

Thôi Bảo Nhi nói, lúc đó, anh ấy có hỏi anh cả ta một câu: “Anh có biết Lục Lạc đã sinh thảm đen trong đầu hay không?”

Anh cả ta đã nở nụ cười nói: “Đương nhiên ta biết, nhưng Lục Lạc là em gái ta, ta muốn em ấy sống cho thật tốt.”

Sau khi anh trai rời đi, ta lấy áo lông vũ ra, giao cho Thôi Bảo Nhi, nhờ anh ấy mang lên núi thiêu huỷ.

Thôi Bảo Nhi hỏi: “Lục Lạc, nàng sẽ không hối hận chứ?”

Ta lắc đầu.

Sau đó, ta rời trấn Vụ Lý.

Nhân gian rất rộng lớn và cũng thật sự náo nhiệt.

Ta mua kẹo hồ lô ở chợ và thử cả bánh bao nhân thịt, hoành thánh.

Ta thực sự đã sống như một con người.

Một cô gái bình thường.

Ở nhân gian, con gái ra ngoài một mình rất nguy hiểm.

Thôi Bảo Nhi vẫn luôn đi theo ta.

Ta nói với cậu ấy: “Anh không cần thương hại ta, mau trở về nhà đi.”

Anh ấy nhíu mày cười ngả ngớn: “Ai thèm thương hại nàng hả? Ta ở thôn Thanh Ngưu lâu quá rồi, chỉ muốn ra ngoài dạo chơi thôi.”

Lần đầu gặp nhau, anh ấy nhếch nhách, rách rưới như một kẻ ăn xin.

Anh ấy kể rằng cha anh ấy đã mất và mẹ bỏ đi. Trong nhà chỉ còn lại bà nội nhưng rồi bà cũng qua đời.

Anh ấy lớn lên một mình ở thôn Thanh Ngưu của trấn Vụ Lý.

Anh ấy rất keo kiệt và bị ám ảnh bởi việc phải tiết kiệm tiền để lấy vợ.

Nhưng hiện giờ anh ấy lại rất hào phóng, dùng tiền của mình để mua cho ta rất nhiều đồ ăn ngon và chơi thật vui.

Ta mới tới nhân gian, quả thật không có kiến thức về tiền bạc.

Chỉ mới ăn chơi không lâu đã đem toàn bộ số tiền tiết kiệm của anh ấy tiêu hết.

Đối với việc này ta cảm thấy thực sự có lỗi, nói: “Thôi Bảo Nhi, tiền cưới vợ của anh đã bị ta tiêu hiết rồi, giờ ta phải làm sao đây?”

Mặt của anh ấy đỏ bừng, khịt mũi nói: “Nàng chẳng hiểu gì cả. Không cần có tiền thì ta cũng có thể lấy được vợ. Trong làng có rất nhiều thiếu nữ thích ta.”

“Vậy tại sao anh phải tiết kiệm tiền để cưới vợ.”

“Bởi vì ta muốn kết hôn với cô nương mà mình thích.”

“Thế anh thích cô nương như thế nào?”

“Dáng hơi gầy, khuôn mặt trái xoan, da trắng, mũi cao, tóc đen dài mượt mà …”

“Ôi, chắc hẳn là một cô nương rất xinh đẹp.”

“Uhm, đúng là rất xin đẹp.”

Anh ấy nhìn tôi mỉm cười, giữa khu chợ náo nhiệt, đưa lưng về phía mặt trời, đôi tai anh ấy trở nên phiếm hồng và nhẹ nhàng nói thêm: “còn là một cô gái rất dũng cảm nữa.”

Sau đó vì không còn tiền, nên đến mỗi nơi, chúng ta ở lại vài ngày, Thôi bảo Nhi lại tìm các việc lặt vặt để kiếm tiền.

Anh ấy rất thông minh và luôn có thể tìm được nhiều công việc khác nhau trong thời gian ngắn và anh ấy không bao giờ để cho ta bị đói bụng.

Có một chủ khách điếm kia thấy anh ấy đẹp trai lại có sức khoẻ tốt nên cố gắng giữ lại khách điếm lâu dài và trả cho anh ấy rất nhiều tiền.

Trong quán trọ có nhiều đồ ăn thức uống ngon, nữ chủ quán xinh đẹp, nhìn anh ấy nũng nịu: “Bảo Nhi.”

Khi nghe nói ta là em gái của anh ấy thì lại càng đối xử với ta tốt và ấm áp hơn.

Cô ta thuyết phục chúng ta ở lại, vì tham đồ ăn nên ta đã bằng lòng ở đó.

Kết quả làm cho Thôi Bảo Nhi giận tím mặt, vội vàng thu dọn đồ đạc của ta và kéo đi ngay.

ta ôm cột ở cửa không chịu rời đi.

Sắc mặt của anh ấy lại càng đen như đáy nồi, mắng ta: “Ta nghĩ nàng không hiểu được gì cả. ta phải lấy gậy để cạy đầu óc nàng ra xem thử có gì trong đó quá.”

Đây là lần đầu tiên anh ấy mắng ta.

Ta tức giận, không thèm để ý đến anh ấy nữa và bỏ đi.

Anh ấy cũng không xin lỗi, chỉ hừ lạnh rồi cầm hành lý lẳng lặng đi theo sau ta.

Khi trời tiết trở lạnh, chúng ta đang trên đường đi và không tìm được chỗ ở.

Vì vậy phải chọn một sơn động để qua đêm.

Đêm đó, trời thực sự rất lạnh, bên ngoài nổi lên một trận bão tuyết, làm cho chúng tôi còn không thể đi nhặt được củi khô.

Thôi Bảo Nhi thử vài lần nhưng không thể châm lửa thành công.

Cuối cùng chúng ta đành phải ăn mỗi người một miếng bánh và nói chuyện phiếm giết thời gian.

Không có áo lông vũ, ta quả thực không chịu được giá lạnh, chẳng mấy chốc ta lại run lên vì rét và mặt đã tái nhợt.

Thôi Bảo Nhi hỏi: “Ta có thể ôm nàng được không?”

Ta run run nói: “Được rồi, đến đây nhanh lên đi.”

Trời tối quá nên ta không thể nhìn rõ mặt anh ấy, nhưng có vẻ như rất lo lắng, một lúc sau anh ấy lúng túng dang tay ra ôm ta vào lòng.

Vòng tay anh ấy thật ấm áp.

Anh ấy nắm lấy bàn tay ta, không ngừng hà hơi giúp ta giữ ấm.

Ta ngẩng đầu nhìn cậu ấy: “Thôi Bảo Nhi, chàng đối với ta thật tốt.”

Cậu ấy bất chợt nở một nụ cười, tự giễu nói: “Vậy nàng định báo đáp ta thế nào?”

Ta thực sự suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này, hỏi anh ấy: :Thế chàng muốn ta báo đáp cái gì, ta hiện tại chỉ là một cô gái bình thường, không có gì hết.”

“Nàng có mà.”

“Có gì vậy?”

“Có trái tim. Ta hi vọng rằng trong trái tim nàng có ta.”

“Hả?”

“Hả cái gì? Ta đi với nàng suốt hai năm mà không có danh phận, ta nuôi nàng thật uổng công rồi.”

Chàng ấy giận dỗi và tằng hắng vài tiếng.

Ta nói: “Chàng không phải muốn làm anh trai của ta sao?”

“Ta không muốn làm loại anh trai như vậy.”

“Vậy chàng muốn làm loại anh trai như thế nào?”

Chàng ấy ngừng trả lời, hơi thở nặng hơn rất nhiều, ta dựa vào lồng ngực của chàng và cảm nhận được nhịp tim đập thình thịch.

Nhịp tim càng ngày càng dồn dập, khiến ta cũng bị cuốn theo, ta không kiềm chế được, gỡ chiếc chuông đồng ra và đeo vào cổ chàng.

“Đây là gì?”

“Vật đính ước.”

Ta đã có câu trả lời và dường như trái tim chàng còn đập nhanh hơn nữa.

“Vậy ta có thể hôn nàng được không?”

“Chắc hẳn là được rồi.”

“Nàng nhắm mắt lại đi”

“Trời tối như vậy, nhắm hay mở mắt có khác gì đâu?”

“Giờ ta sẽ hôn nàng nhé.”

“…”

Nụ hôn thật tuyệt, chàng thật ấm ám và có mùi hương của cỏ cây, mùi mà loài quạ thích nhất.

Nhờ thế mà lòng ta rất an tâm.

Trên cuộc đời này, chúng ta sẽ giống như hàng ngàn người bình thường khác, có một cuộc sống bình yên giống nhau.

Ta từ một nơi thực xa đến đây, ta từng nghĩ rằng sẽ sống một cuộc đời thật rực rỡ và oanh liệt.

Nhưng thời gian đã cho ta câu trả lời. Thực ra, được sống bình thường mới là điều may mắn nhất trên cuộc đời này.

Vậy nên, ta muốn hai bọn ta sẽ là những người đó.

Khi hôn ta, Thôi Bảo Nhi rất ngượng ngùng và căng thẳng.

Chàng lắp bắp hỏi: “Nàng thấy thế nào?”

Ta kêu nhỏ: “Như là hôn một con gà vậy đó.”

“Không thể nào, ta phải thử lại mới được.”

Bình luận về bài viết này