Đại điện hạ mỉm cười ôn nhu nhưng sao trong mắt ta chỉ thấy một màu u ám.
Ngài ấy bình tĩnh nhìn ta và nói: “Bây giờ phiền toái đã được giải quyết xong rồi, em theo ta về Tử Nguyên cung đi.”
Đáng lẽ ra ta phải sợ Điện hạ lắm, nhưng không hiểu sao hai mắt ta đỏ hoe và dũng cảm chất vấn: “Điện hạ, ngài có thể nói cho ta biết Phượng tộc sẽ xử lý những con quạ sinh thảm đen như ta thế nào không?”
Ngài ấy không trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn ta như vậy thôi.
Ta nở một nụ cười, lại là cái nhìn thương hại đó từ Điện hạ.
Ta nhớ lại lời ngài ấy từng nói, tộc Quạ đen chúng ta thật ngu ngốc, đáng buồn và đáng thương hại.
Ta thực sự muốn biết tại sao ngài ấy lại cảm thấy thương hại bọn ta.
Vì vậy ta đã nghiêm túc hỏi ngài ấy: “Tại sao Điện hạ lại thấy thương hại tộc Quạ?”
Ngài ấy vẫn không trả lời câu hỏi của ta, chỉ gọi một tiếng: “Lục Lạc”
“Bởi vì chúng ta, vốn dĩ không phải là Quạ đen hèn mọn có phải không?”
Ta chưa từng thông minh đến như vậy, lúc này lý trí của ta sáng tỏ và ta muốn xác minh phỏng đoán phi thực tế này có đúng hay không.
Quả nhiên, ngài ấy chậm rãi nói: “Các ngươi là hậu duệ của Thái Dương thần, Đại Nhật Kim Ô, đã từng đứng trên tộc Phượng hoàng. Phượng hoàng từ trong lửa tái sinh, nếu không niết bàn sẽ phải chết. Còn tộc Quạ thì khác, tổ tiên các ngươi vốn sinh sống bên trong mặt trời.”
“Sau khi các mặt trời lần lượt bị thiêu cháy và rơi xuống, Đông hoàng chuông được Đại Nhật Kim Ô quản lý. Tộc Kim Ô khống chế cả thế gian, ngay cả mặt trời cũng có thể tuỳ ý mà điều khiển. Nếu không vui, họ có thể đem mặt trời giấu đi, không quan tâm đến tồn vong của thế gian.”
“Chuông Đông Hoàng có thể huỷ thiên diệt địa nên Kim Ô tộc không nên tồn tại. Chỉ khi không còn họ thì thế gian mới có thể yên ổn. Vì vậy, tổ tiên ta đã tàn sát Đại Nhật Kim Ô, sau đó Phượng hoàng trở thành loài thống trị thế gian. Bộ tộc Kim Ô đã bị đuổi đến sống bên dưới vách đá, nơi ánh mặt trời vĩnh viễn không chiếu tới được, dần dần tộc Kim Ô thoái hoá thành tộc Quạ đen như bây giờ.”
Hoá ra sự thật là như vậy.
Ta kinh ngạc nghe ngài ấy kể rồi cười giễu: “Hẳn là thoái hoá? Không biết tộc Phượng hoàng các ngươi phải góp biết bao nhiêu sức lực để làm ra chuyện đó nữa?”
“Quả thật là bọn ta cố ý nhưng cũng có thể tha thứ được. Ngươi cũng thấy đó, tộc Quạ có sức chiến đấu vô cùng mạnh mẽ. Tổ tiên của các ngươi, Đại Nhật Kim Ô là chiến thần, các ngươi không thể trở nên thông minh hay có tư duy sâu sắc, vì nếu như vậy các như sẽ không bằng lòng với cuộc sống hiện tại, quên mất bổn phận của mình.”
“Bổn phận?”
“Đúng vậy. Một khi quên mất bổn phận, các ngươi sẽ nối bước tổ tiên trở thành chiến thần.”
“Điện hạ, đây chính là nguyên nhân khiến tộc Quạ có thể tuỳ tiện bị thao túng, bị giết chết bất cứ lúc nào ư?”
Ta thất vọng tột cùng: “Bọn ta ăn tiên trùng nhưng bọn ta không bao giờ đùa bỡn với chúng. Bọn ta cảm kích chúng vì đã giúp bọn ta thoát khỏi cảnh chết đói. Tộc Quạ luôn biết ơn tộc Phượng hoàng đã cho bọn ta tiên trùng, tiên thảo. Nhưng các ngươi không chỉ muốn bọn ta bị thoái hoá giống nòi mà còn muốn biến bọn ta thành nô lệ và chà đạp dưới chân. Trong mắt các ngươi, tộc Quạ đen bọn ta thực sự rẻ rúng, không khác gì những con Trường man đúng không?”
“Lục Lạc, em không nên suy nghĩ như vậy.”
“Còn nữa, xin Điện hạ làm sáng tỏ giúp, chiếc chuông ta đang mang trên cổ có phải là chuông Đông Hoàng hay không?”
Điện hạ khẽ thở dài, bất đắc dĩ nói: “Đúng vậy, sau cái chết của Đại Nhật Kim Ô, chuông Đông Hoàng cũng biến mất. Nếu ngọn lửa của Phượng hoàng không thể làm tổn thương em thì làm sao em có thể chỉ là một con quạ bình thường được.”
“Vậy ta là gì?”
“Kim Ô”
“Trên đời này chỉ còn Quạ đen, làm sao có thể có Kim Ô xuất hiện?”
“Chuông Đông Hoàng không bị phá huỷ thì Kim Ô có thể theo đó mà tái sinh.”
“Ta đã hiểu rồi.”
Ta nở một nụ cười chua chát, nói: “Điện hạ, mặt trời và mặt trăng không thể cùng nhau chiếu sáng thì ra ý là như vậy. Phượng hoàng và Kim Ô không bao giờ có thể cùng tồn tại và khoảng cách giữa mây và biển không bao giờ có thể vượt qua lại là như thế.”
“Không đâu, Lục Lạc, chúng ta không phải là mặt trời và mặt trăng, càng không phải là mây và biển. Em đã từng nói, cây Tinh tú thích hoa Ban trưa thì chúng nó có thể ở cùng nhau mà.”
“Điện hạ nghĩ rằng ta vẫn còn là một con quạ ngu ngốc à, giả vờ không biết rằng ngài đã cho ném đi những khoáng thạch mà bọn ta đã vất vả mang về, giả vờ không biết rằng ngài thiêu chết hết con quạ này đến con quạ khác và nói dối bọn ta rằng trong đầu chúng sinh ra thảm đen, sẽ bị nhập mà và lây nhiễm cho toàn bộ tộc Quạ?”
“Điện hạ nói ta cùng bọn họ khác biệt, vậy ngài muốn ta mở mắt làm ngơ nhìn bọn họ cứ thế lần lượt chết đi hay là ngài muốn ta phải giả bộ ngu ngốc cả đời để tránh bị tộc Phượng hoàng phát hiện, tránh bị tàn sát?”
“Em hãy tin tưởng ta, ta không để những điều này xảy ra đâu.”
“Ngài không thể hứa được điều đó, bởi vì căn bản ta không thể nào giả ngốc theo ý ngài.”
“Em làm được mà, bây giờ em chỉ đang bị bệnh thôi, ta sẽ chữa khỏi bệnh cho em.”
“Chữa khỏi cho ta? Ngài định làm như thế nào? Ngài định moi não ra khỏi đầu ta à?”
Ta cười lạnh nhạt: “Nếu có thể chữa được, tộc Phượng hoàng cũng không cần phải giết chết nhiều con quạ sinh thảm đen đến như vậy đâu.”
“Điện hạ, chúng ta kết thúc ở đây đi.”
“Em nói vậy là có ý gì?”
“Phượng tộc thật sự đáng sợ, ta vĩnh viễn không bao giờ có thể tin tưởng các ngươi được nữa, cho dù là Điện hạ, bởi vì Ô Lục Lạc ta đã không còn là con quạ đen ngu ngốc nữa rồi.”
“Hôm nay con quạ sinh thảm đen là ta, ngày mai có thể đến người nhà ta, các ngươi không thể luôn xem bọn ta là kẻ ngốc, cũng không nên coi chúng ta là loài sâu bọ. Từ nay về sau, hai ta không còn quan hệ gì nữa. Nếu chúng ta gặp lại thì cũng chỉ là kẻ thù mà thôi.”
“Em phải suy nghĩ cho thật kĩ, không có ta che chở, em sẽ chết.”
“Không cần Điện hạ nhọc lòng lo lắng, mệnh của ta thuận theo ý trời.”
“Hay cho một câu thuận theo ý trời, ngươi phải biết tộc Phượng hoàng hiện nay chính là trời của Bồng Lai. Lục Lạc, ngươi phải nghe lời, ta cho ngươi một cơ hội nữa, đến bên ta đi.”
Giọng hắn ta xa cách, ánh mắt trở nên u ám, rõ ràng đã không còn giữ được sự kiên nhẫn, giọng nói nhiều phần áp bức hơn là chân thành.
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Thật lâu, thật lâu sau, hắn nở một nụ cười, thở dài một hơi, chậm rãi nhắm mắt lại: “Tại sao em lại không nghe lời? Em có biết vì em mà ta đã lừa gạt tất cả mọi người, dùng hết sức để che giấu hay không? Rò ràng là em đến trêu chọc trái tim của ta trước. Bây giờ em lại muốn hai ta không còn liên quan gì đến nhau nữa, em thật là nhẫn tâm.”
“Ta đã cho em cơ hội cuối cùng, nếu em muốn thuận theo ý trời, ngày sau gặp lại, ta sẽ không nương tay với em nữa.”
“Điện hạ không cần làm thế, bởi vì ta cũng sẽ không nương tay với người đâu.”
“Tốt lắm, Ô Lục Lạc, em hãy nhớ kĩ những lời đã nói hôm nay.”

Bình luận về bài viết này