Chuông quạ – Chương 8

9–14 phút

Anh cả và anh hai của ta lại sắp bay đến trấn Vụ Lý.

Trong ba năm qua, họ không chỉ mua bán với Triệu viên ngoại mà đồng thời cũng làm ăn với Thôi Bảo Nhi ở thôn Thanh Ngưu.

Anh cả ta kể lại, Thôi Bảo Nhi đã hướng dẫn cả làng cùng đi khai thác khoáng thạch, thiếu niên này rất thông minh và có năng lực, những khoáng thạch mà cậu ấy khai thác đều có chất lượng tốt.

Ngược lại, Triệu viên ngoại, mấy năm qua đều làm việc thiếu trung thực, khoáng thạch mà hắn ta giao vàng thau lẫn lộn.

Sau khi nghe những lời này, hứng thú của ta lại trào dâng, ta muốn bay đi cùng họ một lần nữa.

Đại khái là vì thấy ta sắp lập gia đình, cũng có thể vì hai anh không kháng cự lại được sự nịnh nọt của ta, nên đã đồng ý dẫn ta theo.

Dù đã trải qua ba năm, nhưng trấn Vụ Lý không thay đổi chút nào cả.

Cách biển Hoa Đông vài trăm dặm, ở nơi rừng núi hoang vu, ta lại thấy cây cổ thụ năm xưa ta từng ngồi xổm.

Nó lại càng tiêu điều, khô héo và cô quạnh hơn.

Nhân gian rất náo nhiệt, khu chợ tấp nập kẻ đến người đi.

Bọn ta hoàn tất việc mua bán với Triệu viên ngoại và chuyển hướng đến làng Thanh Ngưu.

Trước khi đi, Triệu viên ngoại đã hỏi chúng ta, tại sao số lượng khoáng thạch mà chúng ta thu mua ngày càng ít, không còn nhiều như lúc trước.

Anh cả của ta tìm vài lý do để giải thích qua loa lấy lệ rồi vội vàng rời đi.

Làng Thanh Ngưu được bao quanh bởi núi và sông, thực sự có cảnh sắc tuyệt đẹp.

Ta đã được gặp lại Thôi Bảo Nhi.

Nhưng cậu ấy lại không nhận ra ta.

Khi đến thế giới loài người, chúng ta mặc áo tơi, đội mũ tre có mạng đen che khuất từ đầu tới chân.

Bọn họ gọi chúng ta là thương nhân đến từ xứ Bồng Lai và tiếp đón chúng ta vô cùng trang trọng.

Ta nhận ra, loài người có phần e sợ chúng ta.

Bởi vì có lời đồn ở nhân gian, thương nhân Bồng Lai xuất hiện thì mây mù kéo đến, họ sống cạnh các vị thần, khó tính và giỏi phép thuật, nếu chọc giận họ sẽ bị giết chết.

Tin đồn này có lẽ đến từ một ai đó đã bí mật theo dõi lúc bọn ta rời nhân gian trở về đảo Bồng Lai.

Người dân ở thôn Thanh Ngưu vừa có năng lực lại còn nhiệt tình.

Ta nhìn thấy Thôi Bảo Nhi, mặc áo màu xanh da trời, đứng giữa đám đông, đang phân loại khoáng thạch, bỏ đi những mẩu đá bình thường.

Cậu ấy đã không còn luộm thuộm nữa, khuôn mặt sạch sẽ, đầu tóc gọn gàng, đôi mắt sáng ngời như sao.

Câu ấy đã trở thành một thiếu niên tuấn tú.

Dân làng đang phân loại khoáng thạch, còn hai anh trai ta thì đang tính toán số lượng khoáng thạch mà dân làng nhặt được.

Sau đó anh hai đột nhiên gọi ta: “Lục Lạc.”

Giữa một nhóm người, Thôi Bảo Nhi lập tức ngẩng đầu tiên, đôi mắt sáng rõ, kinh ngạc nhìn ta.

Anh hai đưa ta một viên đá có hình thù kì lạ và hỏi ta xem có cảm thấy nó giống một quả chuông hay không.

Ta cười lớn và gật đầu liên tục: “Giống. Rất giống.”

Thôi Bảo Nhi nghe thấy giọng nói của ta, liền cất khoáng thạch vào trong giỏ, sau đó đi về phía ta nhưng bị anh hai ta cản lại.

Ta vội nói: “Không sao đâu, cậu ấy là ân nhân của em, anh đừng làm vậy.”

Anh hai đồng ý cho ta gặp Thôi Bảo Nhi, nhưng dặn ta không được nói chuyện nhiều.

Thôi Bảo Nhi cười rạng rỡ, nhướng mày: “Tiểu Lục Lạc, quả nhiên là ngươi rồi, ta nhận ra giọng nói của ngươi.”

Ta nhìn xuyên qua tấm vải đen và nói: “Ngươi không còn sợ ta nữa à? Trước đây ngươi còn cho rằng ta là quái vật đó.”

Cậu ấy ngượng ngùng sợ mũi, thành thật trả lời: “Ta cảm ơn ngươi còn không kịp, ngươi là ân nhân của ta.” “Không, phải nói là ân nhân của cả làng ta mới đúng.”

“Thôi ca ca à, không có gì đâu.”

“Này, gọi ta là Thôi Bảo Nhi, không cần khách khí vậy.”

“Được rồi, gọi là Bảo Nhi ca ca nhé.”

Ta thuận miệng gọi cậu ấy là Bảo Nhi ca ca, cậu ấy vẫn còn xấu hổ, gãi đầu gãi tai.

Đang trò chuyện, đúng lúc Thôi Bảo Nhi định nói thêm điều gì, thì đột nhiên có âm thanh huyên náo từ cổng thôn truyền đến.

Mới vừa nghe tiếng thì rất nhanh đã thấy một đám côn đồ cường tráng, cầm cây gậy lớn trong tay lao đến, bọn chúng thật sự rất hung hãn, gặp ai cũng đánh tới tấp.

Đằng sau bọn chúng là Triệu viên ngoại.

Lão già gầy gò, tức giận mắng chửi: “Thì ra là đám tiện dân các ngươi dám cướp đường làm ăn của ông đây, các ngươi cũng giấu kĩ quá rồi. Để xem ta đối phó với các ngươi như thế nào. Đánh, đánh thật mạnh bọn chúng cho ta.”

Hiện trường bắt đầu hỗn loạn, những cây gậy lớn vung mạnh trên da thịt dân làng, mọi người không có vũ khí chống cự, chỉ biết chạy loạn bốn phía, không ngừng la hét.

Thôi Bảo Nhi nắm lấy ta ra, kéo ta ra phía sau lưng để bảo vệ.

Khi có một tên tiến đến, Bảo Nhi ca ca đá hắn ra xa và hét lên: “Mẹ kiếp.”

Hắn che chở cho ta, hết né bên trái lại đỡ bên phải, cuối cùng bị một gậy đánh mạnh vào người, nhăn mặt kêu lên đau đớn.

Haizz, thật sự ta không cần được bảo vệ mà, ta là chim thần ở đảo Bồng Lai, cần gì đến cậu ấy phải ra tay bảo vệ.

Sự hỗn loạn chỉ xảy ra trong chốc lát, hai anh trai ta và mọi người đã nhanh chóng kiểm soát được tình hình.

Triệu viên ngoại và những kẻ côn đồ đều bị anh trai ta bắt trói lại.

Anh cả rất tức giận, ngồi trước mặt hắn, thì thầm: “Ngươi đã phá vỡ quy tắc làm ăn của chúng ta.”

Triệu viên ngoại sợ hãi, dập đầu lia lịa: “Các vị khách quý của ta, ta biết mình đã sai, sau này ta nhất định sẽ tuân thủ quy củ làm ăn.”

“Ngươi đã không còn cơ hội nữa rồi.” Đại ca tức giận nói.

Anh cả đưa tay ra phủi bụi đất trên mặt Triệu viên ngoại, sau đó cởi dây thừng, Triệu viên ngoại và đám côn đồ lập tức quỳ lạy ta ơn rồi bỏ chạy trối chết.

Nhưng ta biết hắn sẽ không còn sống được bao lâu.

Anh cả đã rắc một con côn trùng nhỏ lên người hắn, trong vòng ba ngày, hắn sẽ chết thảm. Đó là một loại độc trùng trên đảo Bồng Lai.

Làng Thanh Ngưu hỗn loạn, anh cả ta đành phải hẹn lại: “Mọi người hãy thu xếp, ngày mai ta sẽ quay lại.”

Chúng ta ở trong khách điếm trên trấn Vụ Lý.

Ngay cả lúc ngủ, bọn ta cũng không bao giờ cởi mũ có mạng đen che mặt ra.

Ta đang ngủ mơ màng trong phòng trọ thì nghe tiếng người trèo qua cửa sổ và gõ cửa phòng.

Ta đứng dậy mở cửa, qua nhiên trước mặt là Thôi Bảo Nhi.

Cùng lúc đó, cậu áy đưa cho ra một bọc vải và nói: “Đây là khoai lang mới nướng, ngon lắm.”

Ta lắc đầu: “Ta sẽ không ăn đồ ăn của anh đâu.”

“Tại sao?”

“Bỏi vì đã từng có một con quạ, uống nước của loài người, sau khi bay về thì trong đầu mọc đầy thảm đen.”

“Lại là con quạ đen uống nước mà ngươi kể à?”

Thôi Bảo Nhi trợn tròn mắt, xem thường nói: “Lục Lạc, ngươi bị ngốc à?”

Ta không hiểu ý Thôi Bảo Nhi lắm nhưng lại thích nói chuyện phiếm cùng cậu ấy. Vì thế dưới bầu trời đêm, cả hai cùng trèo lên mái nhà, ngồi cạnh nhau tán dóc.

Thôi Bảo Nhi mở túi vải ra, lắc lắc trước mũ tre của ta: “Ngươi thật sự không muốn ăn à, ta nướng riêng cho ngươi đó.”

“Không ăn.”

“Thôi ta tự mình ăn vậy.”

Cậu ấy lột vỏ khoai lang, thơm phức, cắn một miếng nhỏ rồi nói: “Lục Lạc, ngươi phải tin ta, ta không muốn hại ngươi, trí não cũng không gây hại cho các ngươi, đầu óc của loài quạ các ngươi mới thật sự là có vấn đề.”

“Ngươi đừng nói bậy, ngươi không hiểu được đâu.”

“Tại sao ta lại không hiểu? Trong Sơn Hải Kinh có viết về cây Phù tang, là nơi sinh ra mặt trời. Có tới mười mặt trời cùng xuất hiện, Hậu Nghệ bắn rụng hết 9 cái, chỉ còn một mặt trời, đó chính là một con quạ.”

“Cho nên chim thần trên cây Phù tang mà ngươi kể chính là một con quạ đen, Đại Nhật Kim Ô, Thái Dương thần điểu, nó có ba chân, mười lăm móng vuốt, thông tin này tuyệt đối chính xác.” (*)

(*): Quạ ba chân, hay còn gọi là Kim Ô, là một loài chim thần trong tín ngưỡng Trung Quốc, đại diện cho mặt trời, được nhắc tới trong Sơn Hải Kinh.

“Ngươi đang nói nhảm gì vậy?”

“Ta không nói nhảm, đây là trong sách viết lại. Bộ tộc của ngươi mới có vấn đề đó, con quạ kia đã nói sự thật nhưng lại bị các ngươi đem đi thiêu chết.”

“Thôi Bảo Nhi, đừng nói bậy bạ nữa. Trên cây Phù Tang chỉ có chim thần Tinh Vệ, chúng ta đều nhìn thấy rõ ràng chỉ có hai chân và mười móng vuốt.”

“Ừm, ta cũng không rõ tình huống ở chỗ các ngươi. Chỉ là ta cảm thấy hơi lạ mà thôi.”

“Ngươi không hiểu thì đừng có nói lung tung. Nghe ngươi nói mà lông tơ ta dựng hết cả lên rồi đây này.”

“Ta xin lỗi.”

“Không sao đâu. Mà đồ ăn của ngươi có mùi thơm quá chừng.”

“Ngươi có muốn ăn một miếng thử không?”

“Không muốn.”

Nhưng ta lại đang nhìn chằm chằm vào củ khoai lang nướng của câu ấy và nuốt nước bọt ừng ực. Cũng may là ta đang đội mũ có mạng che mặt nên cũng không quá xấu hổ. Để đánh lạc hướng, ta lại hỏi chuyện tiếp:

“Ngươi có biết chuông Đông Hoàng không?”

“Ta biết, đó là cổ khí trong truyền thuyết, pháp lực vô hạn, ban đầu thuốc sở hữu của Đông Hoàng Thái Nhất (**) cho nên được gọi là chuông Đông Hoàng.”

(**): thần mặt trời trong thần thoại Trung Quốc, người có công tạo ra mặt trời.

“Đông Hoàng là ai vậy? Mà sao ngươi biết chuyện này?”

“Trong sách có viết đó, nhưng chỉ là truyện thần thoại thôi. Bàn Cổ sáng tạo ra thế giới loài người, ông sinh ra một đứa con có mười ba cái đầu, thân hình rồng, sống thọ đến ba vạn tuổi, các hoàng đế sau này đều là hậu nhân của ông ta.”

“Sau đó, Đông Hoàng có một cái chuông, Đế Khốc(***) có một bức tranh, hai người cùng hợp lại thống nhất hồng hoang, sáng lập ra thần tộc, tiếp theo là Nữ Oa dùng bùn đất nặn ra con người, rồi cây Phù tang sinh ra các mặt trời ….

(***): Chỗ này mình thấy hơi kì, vì Đế Khốc là con cháu của Hiên Viên đế, có nghĩ là ra đời sau Nữ Oa và Đông Hoàng Thái Nhất rất lâu, mà do mình không rành thần thoại thượng cổ Trung Quốc lắm, nên có sao dịch vậy, thấy hơi cấn cấn nên giải thích thêm.

“Từ từ, từ từ cái đã. Ngươi nói nhiều quá, ta nghe không hiểu lắm, ta cần từ từ suy ngẫm lại.”

“Có khó hiểu lắm không?”

“Thật sự rất khó hiểu.”

“Ngươi có thể đến quán trà đối diện nghe kể chuyện. Những thư sinh kể chuyện hay nói về những thần thoại này.”

“Ngày kia bọn ta phải trở về rồi, ta không có thời gian để đi nghe đâu.”

“Vậy để ta mua tặng ngươi mấy cuốn sách, ngươi có thể đọc sau cũng được.’

“Tôi không biết đọc chữ của loài người.”

“Nó có vẽ hình minh hoạ, người chỉ cần nhìn hình là hiểu được thôi.”

“Khoai lang của ngươi thơm quá đi mất”

“Ngươi muốn thử một miếng không?”

“Không muốn.”

“Ha ha ha. Đúng là đồ ngốc.”

Bình luận về bài viết này