Chuông quạ – Chương 7

8–13 phút

Gần đây tộc Phượng hoàng đang xảy ra một chuyện lớn, náo loạn khắp nơi.

Con trai trưởng của Phượng đế, Ngu Dương thần quân muốn kết hôn với một con quạ đen.

Chuyện này tất nhiên đã gây ra sóng to gió lớn khắp nơi.

Ngu Dương chính là vị thần quân trẻ tuổi nhất của Bồng Lai, như vầng trăng sáng trên bầu trời, anh minh thần vũ, mang trong mình huyết thống cao quý.

Vị hôn thể của ngài ấy được mọi người biết tới chính là Hướng Vi công chúa của tộc Đan tước.

Quạ đen làm sao xứng với Phượng hoàng, thật là chuyện nực cười.

Phượng đế và Phượng hậu còn chưa kịp thể hiện thái độ thì tộc Đan tước và tộc Kim Ưng đã náo loạn lên trước.

Xán Dương quận chúa kiêu ngạo và độc đoán kia cũng muốn kết hôn với Đại điện hạ.

Nàng ta nói: “Nếu chàng chọn công chúa Hướng Vi của tộc Đan tước thì ta còn hiểu được, Ô Lục Lạc kia chỉ là một nô lệ quạ. Dựa vào cái gì mà được chọn. Nàng ta là cái thá gì kia chứ.”

Cả đảo Bồng Lai đều ngập tràn trong không khí căng thẳng, ta cả ngày ở bên cạnh Đại điện hạ lo lắng bất an.

Chàng thì lại bình tĩnh nắm lấy tay ta, cười khúc khích: “Em không cần phải sợ, đã có ta ở đây.”

Vài ngày trôi qua, không hiểu vì sao tình hình lại trở nên hỗn loạn hơn.

Tộc Quạ của chúng ta tuy có địa vị khiêm tốn ở đảo Bồng Lai, hoàn cảnh sinh sống cũng không tốt nhưng chúng ta không cam tâm tình nguyện bị gọi là nộ lê quạ.

Phượng tộc có thể gọi chúng ta như thế vì tộc Quạ biết ơn họ, xem họ như chủ nhân và sẵn sàng trung thành.

Nhưng các bộ tộc khác thì. …. Hà hà.

Chúng ta khờ khạo và khiêm tốn nhưng không có nghĩa là chúng ta yếu đuối.

Nhìn lại thì loài chim có thể bay ra khỏi Bồng Lai, đủ sức vượt qua vùng đầy chướng khi đen, ngoại trừ Phượng hoàng chỉ có Quạ đen chúng ta.

Tộc Quạ dưới vách đá thực tế có số lượng nhân khẩu rất lớn, bởi vì tộc quạ sinh sản dễ dàng, không quý hiếm giống như những tộc chim thần khác ở đây.

Không hiểu vì lý do gì, những lời quận chúa Xán Dương nói lại được thổi phồng lên, thêm mắm dặm muối và truyền tới tai tộc Quạ.

Mà Ô Lục Lạc ta, lại là niềm kiêu hãnh của tộc Quạ.

Cả tộc đều tin rằng ta được Phượng hậu vô cùng yêu thích.

Anh cả và anh hai là những người đầu tiên nổi giận. Họ hét lên rằng bắt nạt quạ là quá đáng.

Những chiếc lông vũ của hai anh liền biến thành mũi tên và được phóng vù vù lên trời.

Ba mẹ và chị dâu ta cũng bay lên trời, theo sát bọn họ.

Rồi các cô chú, hàng xóm … không nói một lời liền bay theo.

Bọn họ còn thỉnh cầu lão tộc trưởng dẫn đầu, lão run rẩy khoác áo, nói: “Các ngươi phải thay con cháu đòi lại công bằng” rồi cùng bay đi.

Tộc Quạ rất đoàn kết.

Cuối cùng cả tộc Quạ tụ tập lại trên bầu trời như một đám mây đen khổng lồ và bay về phía tộc Kim Ưng.

Bọn họ vây quanh tộc Kim Ưng, anh hai ta tức giận, lông trên người dựng đứng lên và hét:

“Gọi công chúa của các người ra đây. Ả ta gọi ai là nô lệ quạ? Nói Lục Lạc của chúng ta là quạ đen rác rưởi là có ý gì? Tộc Kim Ưng các ngươi muốn gì? Gọi tộc trưởng tộc Kim Ưng ra đây. Giải thích lại cho rõ ràng ai là thứ rác rưởi.”

“Bình thường gọi tộc Quạ ngu ngốc, chúng ta còn chưa tính toán, đó vốn dĩ là thiên tính trời ban cho chúng ta. Nhưng tại sao lại gọi Lục Lạc của chúng ta là nô lệ, là thứ rác rưởi. Hôm nay ta sẽ cho các ngươi biết tay.”

“Các ngươi cho rằng chúng ta sợ các ngươi à. Chúng ta ngu ngốc chứ không hèn nhát.”

“Ngoài trừ tộc Phượng hoàng, chúng ta không phục tùng bất cứ ai cả. Phượng hoàng hậu thích nhất là Ô Lục Lạc của chúng ta. Dựa vào đâu mà các ngươi dám ức hiếp.”

“Các ngươi mới là thứ rác rưởi, tộc Kim Ưng các ngươi mới là thứ rác rưởi.”

Các thành viên trong tộc truyền tai nhau rất kích động, thậm chí lão tộc trưởng cũng run rẩy nói: “Nếu những lời công chúa nói là thật, các ngươi nên cho tộc Quạ một lời giải thích.”

Khi tin tức về cuộc bạo động của tộc Quạ truyền đến Tử Nguyên thần Cung, ta đang ngồi xổm bên cạnh Đại điện hạ, cả người lẫn giọng nói đều run rẩy đúng lên: “Điện hạ, ta sợ hãi.”

Nỗi sợ hãi xen lẫn với sự cắn rứt lương tâm.

Người trong tộc Quạ không thể ngờ, ta chỉ là một nô lệ quạ trong điện Vân Triêu, càng không phải là đứa trẻ có triển vọng nhất của tộc Quạ.

Mọi người xem ta như viên ngọc quý nhưng thực tế ta chỉ là mắt cá giả trân châu, lúc này đang thấp thỏm lo âu không ngừng.

Cuối cùng, khi nhận được tin tộc Quạ và tộc Kim Ưng đánh nhau, ta đã bật khóc nức nở.

Ngày hôm đó, anh hai ta cùng những người khác dưới cơn thịnh nộ đã bắt anh trai Xán Dương quận chúa lại và vặt sạch lông. Xán Dương quận chúa còn khóc to hơn cả ta.

Cô ấy vừa khóc vừa hét lên: “Không phải ta. Ta không nói Lục Lạc là đồ rác rưởi. Ta chỉ gọi cô ta là con quạ đen thôi ..”

Ta đang khóc thì thấy điện hạ đến, con người luôn giữ sự chừng mực và điềm tĩnh, thế mà lại mỉm cười trong hoàn cảnh này.

Chàng cười rất vui vẻ, hình như tâm trạng đang rất tốt, chàng lau nước mắt trên mặt ta và mắng yêu: “Đồ ngốc này, có gì đâu mà khóc.”

Trận hỗn chiến của tộc Quạ đen và tốc Kim Ưng khiến cho tất cả các tộc chim thần ở Bồng Lai bị sốc.

Bởi vì tộc Quạ trước giờ vốn hèn mọn và hiền lành nên không ai ngờ lúc chiến đấu lại dũng mãnh như vậy.

Mọi người còn phát hiện ra rằng, tuy tộc Kim Ưng rất mạnh mẽ, nhưng tộc Quạ đen lại có nhân số đông hơn, đội ngũ lớn và đoàn kết hơn rất nhiều, ngoài ra lại còn rất liều mạng và ngu ngốc nữa.

Dù hiểu lầm có được giải thích thế nào đi chăng nữa, thì tộc Quạ cũng không thèm lắng nghe mà chỉ dùng sức để chiến đấu.

Vì việc này mà tộc Đan tước bên cạnh lựa chọn im lặng, tộc Phương hoàng cũng không có phát ngôn gì.

Chuyện này không ngờ lại mang đến cơ hội cho ta và Đại điện hạ kết hôn, cho dù có chút miễn cưỡng.

Ta không biết các tộc đã bàn bạc thế nào, cuối cùng, cả ta và Hướng Vi tỷ tỷ đều được gả cho Đại điện hạ.

Quạ đen ở Bông Lai thật sự rất khó có cơ hội được nói chuyện ngang hàng với các tộc khác, có được một cơ hội như vậy, quả thật cũng không dễ dàng gì.

Bởi vậy, cả tộc Quạ đen đều thấy hài lòng, toàn bộ người trong tộc đồng loạt quỳ xuống.

Mẹ ta mững rỡ đến mức ngất đi.

“Lục Lạc của chúng ta sắp kết hôn với Phượng hoàng, nàng quả nhiên là con quạ có triển vọng nhất tộc.”

Lúc này, mọi việc mới ổn định trở lại.

Nếu như ngày hôm đó, ta không vô tình nghe được cuộc nói chuyện của Hướng Vi tỷ tỷ với Điện hạ, thì ta nghĩ mọi việc đã được lắng xuống.

Ta cùng với Hướng Vi tỷ tỷ sẽ kết hôn với Đại điện hạ, ta sẽ dùng cả sinh mệnh để bảo vệ bọn họ, cả đời nhất mực trung thành với bọn họ.

Đáng tiếc, không biết từ khi nào, thái độ của Hướng Vi tỷ tỷ với ta đã thay đổi rồi.

Tỷ ấy đi vào Tử Nguyên cung, chính tai ta nghe thấy những lời mà tỷ ấy khóc lóc nói với Đại điện hạ: “Điện hạ không phải đã xác định Ô Lục Lạc chỉ là một con quạ bình thường hay sao? Trên đời này đã không còn tồn tại chuông Đông Hoàng, nàng ta vốn đã không còn giá trị gì. Tại sao Điện hạ còn muốn cưới nàng về Tử Nguyên thần cung?”

“Điện hạ rõ ràng ghét nhất là nô lệ quạ thì làm sao lại muốn cưới nàng ta được? Ngài nhất định có mục đích khác đúng không?”

“Ăn nói hồ đồ, ngươi có biết hậu quả không?”

Hướng Vi tỷ tỷ lập tức ngậm miệng, khuôn mặt trắng bệch.

Sau khi Hướng Vi tỷ tỷ đi, ta ngồi xổm ngoài cửa, trong đầu ta chỉ quanh đi quẩn lại suy nghĩ về câu nói Lục Lạc chỉ là một con quạ bình thường của tỷ ấy.

Điện hạ đã cho gọi ta.

Ta bước vào và quỳ trước mặt ngài ấy.

Điện hạ mỉm cười và nói: “Em đã nghe được hết rồi phải không?”

Ta gật đầu hoang mang hỏi ngài ấy: “Chuông Đông Hoàng là gì vậy Điện hạ?”

“Đó là một tà khí thời thượng cổ, có khả năng huỷ diệt trời đất, nuốt chửng vạn vật.”

“Thế cái đó có liên quan gì đến nô tì ạ?”

“Không có gì, em đừng nghe nàng ta nói nhảm.”

Điện hạ nói chậm rãi, ánh mắt ôn nhu nhìn ta:

“Lục Lạc, em hãy nhớ kĩ, em chỉ là một con quạ bình thường mà thôi.”

Tất nhiên ta biết ta là một con quạ, ta chỉ thấy khó hiểu là tại sao bọn họ phải nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại điều đó nhiều lần mà thôi.

Ta cảm thấy hoang mang, nhưng cũng chỉ được một thời gian ngắn thì đã quên mất chuyện đó.

Sau đó, ra trở lại tộc Quạ.

Lần này trở về, ta ở lại lâu hơn một chút bởi vì Điện hạ dạo này rất bận rộn, thường xuyên rời khỏi Tử Nguyên thần cung.

Tộc Quạ chúng ta lại có nhiều chuyện náo nhiệt, có người thì mới kết hôn, còn chị dâu của ta lại đang mang thai, ta sắp được lên chức cô rồi.

Người trong tộc lại tụ tập ca hát, nhảy mủa và cầm đuốc để cầu phúc.

Ta và anh hai ngồi cạnh nhau, cùng nhìn ánh lửa rực rỡ và cười ngây ngô:

“Anh hai, em sắp lấy chồng, tại sao anh còn chưa có vợ?”

Anh hai gãi đầu nói: “Lục Lạc à, là do không có cô gái nào thích anh cả?”

“Em nghĩ chắc cũng sắp có người thích anh rồi đó.”

“Anh cũng nghĩ vậy.”

Anh hai ta cười to, ta cũng cười theo, cười xong ta đột nhiên hỏi: “Anh hai, anh có biết chuông Đông Hoàng là gì không?

“Anh không biết, đó là gì vậy?”

“Vậy anh có biết bộ não là cái gì không?”

“Anh cũng không biết, đó lại là gì nữa vậy”

“ha ha ha. Em cũng không biết luôn.”

Bình luận về bài viết này