Chuông quạ – Chương 6

11–16 phút

Phương đông có Bồng Lai, Bồng Lai có mặt trời mọc.

Đến bờ biển Đông hải, bạn có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ bờ.

Những bộ rễ đan xen của những cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi xum xuê cảnh lá, cao vút lên trời xanh.

Tượng thần điểu đứng trên cành cây, toả ra ánh vàng rực rỡ với cái cổ dài và trắng muốt.

Tượng thần giang đôi cánh rộng với lông vũ đặc trưng, từ trên cao ngạo nghễ nhìn bốn phương.

Đó là tượng chim Tinh Vệ.

Toàn bộ các tộc chim thần ở Bồng Lai đều tôn kính thần điểu cổ xưa từ khi còn nhỏ.

Đại điện hạ hỏi ta: “Thần điểu có bao nhiêu chân?”

Ta bối rối nhìn ngài ấy và trả lời: “Hai chân.”

Vẻ mặt ngài ấy thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cau mày nói:

“Ngươi đã ở thế giới loài người ba ngày đúng không?”

“Dạ, đúng ạ.”

“Sau này đừng bao giờ đến đó nữa.”

Điện hạ từ hôm qua đã rất lo lắng, cộng thêm những lời nói hôm nay, ta dường như đã nhận ra điều gì đó và nói:

“Điện hạ cứ yên tâm, nô tì luôn theo sát hai anh trai từ lúc bắt đầu biến thành hình người, chưa từng gặp gỡ riêng với người nào khác, sẽ không bị lây bệnh thảm đen trong đầu đâu ạ.”

Ta vội vàng nhìn ngài ấy, ngài ấy cũng bình tĩnh nhìn ta, cuối cùng đưa tay sờ đầu ta nói: “Đi nào.”

Chúng ta không vội quay về Tử Nguyên thần cung ngay lập tức.

Thay vào đó chúng ta đến vách núi trước.

Điện hạ đứng trên vách đá đợi ta, ta vội vã quay trở về nhà.

Quả nhiên cha mẹ ta đang lo lắng chạy qua chạy lại, hai anh trai bay đi tìm ra vẫn chưa trở về.

Họ thở phào nhẹ nhõm khi gặp lại ta.

Ta dặn dò cha mẹ, khi hai anh trở về, báo với bọn họ, sang năm đi đến Thanh Ngưu thôn, tìm một thiếu niên tên Thôi Bảo Nhi thu mua khoáng thạch.

Sợ bọn họ quên, trước khi bay đến chỗ Điện hạ, ta lại dặn dò chị dâu một lần nữa.

Ba năm nữa lại trôi qua.

Ta vẫn ở bên cạnh hầu hạ Đại điện hạ, cây Tinh tú trong Tử Nguyên cung vẫn chưa ra quả.

Ta hỏi Điện hạ: “Nó đã không còn trụi lủi như xưa nữa và đã cao lớn lên rất nhiều rồi, tại sao vẫn chưa kết trái?”

Ngài ấy liền trả lời: “Nó chưa đơm hoa thì làm sao kết trái được chứ?”

“Nó sẽ nở được hoa chứ?”

“Chắc chắn rồi.”

“Vậy tại sao đến giờ nó vẫn chưa nở hoa?”

“Tinh tú là một cây thần, có linh lực tự nhiên, nên khi nào nó muốn thì sẽ tự nở hoa.”

“Nô tì biết tại sao nó không đơm hoa được.”

“Tại sao?”

Ta do dự một lát rồi trả lời: “Có lẽ nó quá cô đơn. Nó ở trong sân chỉ một mình”

Điện hạ quay lại nhìn ta, vẫn bình tĩnh như trước đây và nói: “Lục Lạc, dưới gốc cây nàng có thể trồng hoa, nhưng không được trồng Ban trưa (mình tìm hiểu thì thấy giống hoa mười giờ ở Việt Nam á, cây dạng cỏ và nở vào giữa trưa).”

“Tại sao?”

“Nó là cây Tinh tú, là một ngôi sao. Mặt trời và trăng sao không thể nào cùng nhau toả sáng được.”

“Mặt trời và trăng sao đều ở trên trời cao, đều có khả năng toả sáng, tại sao lại không thể toả sáng cùng nhau được ạ?”

Ta không hiểu ý ngài ấy lắm, trước đây, chưa bao giờ ta dám nói chuyện với ngài ấy như thế này.

Ta ở bên cạnh hắn thêm ba năm này, đủ để hiểu rõ, Điện hạ thực sự rất vĩ đại.

Tuy ngài ấy có vẻ mặt lạnh lùng, u ám, ít nói nhưng lại là vị Thần quân sáng chói nhất cõi Bồng Lai.

Mười phương thiên hạ thường xuyên có yêu thú đến quấy nhiễu, nếu thuộc xứ Bồng Lai quản lý, Phương đế sẽ phái ngài ấy đến đó, lần nào cũng khải hoàn trở về.

Điện hạ có khí chất trầm ổn, khiêm tốn chừng mực, lại có tấm lòng bao dung, cởi mở đón nhận mọi người khắp bốn phương.

Sau khi hiểu rõ con người điện hạ ta không còn sợ hãi ngài ấy nữa.

Tất nhiên, sở dĩ nguyên nhân khiến ta không còn sợ nữa cũng một phần bởi vì tộc Quạ vốn ngu ngốc và suy nghĩ đơn giản.

Ta không sợ ngài ấy, dần dần sẽ dám ngây ngốc nhìn thẳng vào mắt điện hạ, khiến ngài ấy bật cười ha ha, sờ đầu ta.

Điện hạ nói: “Lục Lạc à, mặt trời và mặt trăng giống như mây và biển, đã định sẵn có một khoảng cách không thể nào vượt qua và không bao giờ có thể ở bên nhau.”

“Điện hạ à, nô tì không hiểu, chuyện này liên quan gì đến việc nô tì trồng hoa. Nô tì chỉ biết cây Tinh tú thích hoa Ban trưa nô tì trồng, không phải mặt trăng và mặt trời, càng không phải mây và biển, chúng chỉ là cây và hoa, có thể ở bên nhau mà.”

Ta chân thành nhìn điện hạ, ngài ấy nhìn lại ta có chút thương xót, nhưng sau đó lại mỉm cười:

“Ừ, là do ta suy nghĩ quá nhiều, dù sao chúng nó cũng chỉ là cây và hoa mà thôi, ngươi muốn trồng thì cứ trồng đi.”

Nhờ lời nói của Đại điện hạ mà ta đã vui rất lâu, nôn nóng đi tìm hạt giống hoa Ban trưa.

Ban trưa rất dễ trồng, không cần chăm sóc kĩ lưỡng, khi nở lại có rất nhiều màu sắc.

Ta chạm vào cây Tinh tú và nói: “Bây giờ ngươi đang rất hạnh phúc, xin hãy kết trái càng sớm càng tốt. Đừng để cho ta và Điện hạ thất vọng nhé.”

Sau đó ta kiêu ngạo nói với Đại điện hạ:

“Điện hạ nhìn xem này, hoa Ban trưa đã nở rồi, nó sẽ ở bên cây Tinh tú mãi mãi, bởi vì nó là một loài hoa cứng cỏi và có sức sống mãnh liệt.”

Sau đó ta còn tiếp tục huyên thuyên nhiều điều nữa, sau đó chọn những cây hoa đẹp nhất, trồng vào trong chậu và đặt lên bàn trong Tử Nguyên thần cung.

“Điện hạ ơi, ngài thấy có thơm hay không?” Ta thấp thỏm mong chờ phản ứng của ngài ấy.

Điện hạ gật đầu nhìn ta, tuy rằng ngài ấy không thực sự ngửi thấy mùi thơm nhưng khoé miệng ngài ấy sẽ cong cong nở một nụ cười.

Nhưng người ta thường nói, vui quá sẽ hoá buồn.

Sau này, cây Tinh tú thực sự đã đáp ứng được sự mong đợi của ta.

Nó đền đáp công chăm sóc của ta bằng một cách rất đặc biệt. Trong đêm khuya tĩnh lặng, nó đổ bóng trước cửa sổ phòng ta và phát ra tiếng kêu xào xạc.

Khi ta dụi mắt tỉnh dậy, đi chân trần bước đến gốc cây, ta mới phát hiện ra, nó không nở hoa mà đã bị một con tiên trùng phá hoại.

Nhưng con tiên trùng mọc ra từ cây Tinh tú trông mập mạp hơn Trường man, tròn trịa và trong mờ, dưới ánh trăng phát ra huỳnh quang trắng, trông thật hấp dẫn.

Lúc đó, ta đứng ở trong sân, cứ ngỡ như đang trong một giấc mộng đẹp.

Gió đêm thổi qua, vạn vật phát triển, ngẩng đầu lên ta có thể nhìn thấy bầu trời đầy sao, đôi chân trần của ta đang dẫm lên những nhành hoa.

Con tiên trùng rơi vào lòng bàn tay của ta, ta mở to mắt nhìn, đang phân vân xem có nên giao lại cho điện hạ không thì cơn thèm ăn đã chiến thắng, ta há miệng, một ngụm nuốt trọn nó.

Theo trí nhớ của ta, Đại điện hạ không ăn tiên trùng, cho dù đó có là Trường man sống dưới các đoá hoa cúc lớn.

Với ta, Trường man là loại tiên trùng tốt nhất, hầu hết tộc Quạ đều không dễ dàng nhìn thấy nó.

Ta may mắn được ăn Trường man trước đây, nhưng nó không ngon bằng tiên trùng trên cây Tinh tú lần này.

Sau khi nuốt chửng con tiên trùng, ta cảm thấy trong người nóng bừng bừng, linh lực chạy tán loạn khắp cơ thể, nhưng ta không tìm được cách phân tán đi.

Lúc này, ta cảm thấy đã bị cây Tinh tú hại đến thảm thương.

Với tu vi hiện tại của ta, không có cách nào tiêu hoá được con tiên trùng này.

Kết quả là, mặt của ta đỏ bừng bừng, chóng mặt và đi vòng vòng dưới gốc cây không thể dừng lại.

Cảm giác của ta lúc này như một người say rượu, có lẽ ta đã say thật rồi.

Cơ thể ta như đang bay giữa không trung, đầu óc tuy choáng váng nhưng ý thức vẫn còn tỉnh táo, cảm giác rất thoải mái và dễ chịu.

Vì thế khi Đại điện hạ xuất hiện, ta đã không còn đi vòng vòng quanh gốc cây nữa mà đã bay lên cành cây, ngồi đó nhìn lên trời và cười lớn.

Có lẽ ngài ấy đã bị tiếng cười táo bạo của ta thu hút.

Điện hạ đứng dưới gốc cây, mặc trường bào đen dài, vẻ mặt hoang mang, giọng nói có phần khó chịu vì bị đánh thức:

“Lục Lạc, xuống đi.”

“Điện hạ, …, thưa điện hạ.”

Ta nheo mắt nhìn anh ấy, lắc đầu liên tục, cuối cùng ta chắc chắn rằng mình không bị hoa mắt liền vội vàng bay xuống gần ngài ấy.

Kết quả, ta không may vấp té và ngã vào người Điện hạ.

Điện hạ cũng không làm ta thất vọng, ôm chặt lấy ta và chắc hẳn đã nhận ra ta có điểm khác thường, cau mày hỏi: “Em đã ăn gì mà mặt lại đỏ như vậy?”

“Tiên trùng.”

“Tiên trùng ở đâu em có.”

“Trên cây kia kìa.”

Ta choáng váng tựa vào cơ thể ngài ấy, cười khúc khích: “Điện hạ, ngài thơm quá, cho nô tì ngửi xem …”

Ngày thường ta sẽ không bao giờ dám nói những lời ngả ngớn như vậy, nhưng hôm đó, ta không chỉ nói mà còn lao vào vòng tay ngài ấy, không ngừng vuốt ve.

Ta nũng nịu lên tiếng: “Thơm quá, em thích điện hạ, thích lắm …”

Sau này ta mới biết loài tiên trùng mọc trên cây Tinh tú tên là “Bách linh”

Đây là một loại tiên trùng vô cùng hiếm có.

Cây tinh tú hấp thụ linh lực của các vì sao, mà Bách linh là loại tiên trùng thuần khiết nhất sống trên cây Tinh tú, sau khi ăn nó, nếu người ăn không tiêu hoá được, nó sẽ bắt đầu làm người ta mê muội đầu óc, những suy nghĩ bị giấu đi trong lòng cũng sẽ bị phơi bày. Đồng thời, người ta sẽ thổ lộ hết ra những bí mật đó.

Có lẽ, đến chính ta cũng không biết rằng mình đã yêu Đại điện hạ từ lâu, tâm tư này được ta giấu kín thật sâu trong lòng. Cơ thể điện hạ khựng lại một chút, sau đó hơi thở của ngài ấy trở nên nghiêm túc và nắm lấy một bàn tay đang sờ loạn của ta, cẩn thận đặt vào lòng bàn tay ngài ấy và dỗ dành: “Cái gì cũng dám ăn, đúng là tham ăn mà.”

“Điện hạ, em đau đầu quá.”

“Ừm.”

“Em ngứa ngáy quá.”

“Ngứa ở đâu?”

“Trái tim Lục Lạc cảm thấy ngứa ngáy quá.”

Ta vòng tay qua cổ ngài ấy, thu hẹp khoảng cách lại và cúi đầu hôn lên môi chàng.

“Em thực sự rất thích điện hạ, em rất thích chàng.”

Những lời thủ thỉ của ta như đốt cháy lí trí của Điện hạ, ngài ấy nhìn ta thật sâu, đôi mắt đỏ hoe, hơi thở bắt đầu rối loạn.

Ngài ấu bắt đầu ôm lấy ta, trong khí thế giới đang quay cuồng trước mặt, ta kêu lên và đã được đặt nằm xuống đám hoa Ban trưa dưới gốc cây.

Khuôn mặt của chàng thật gần, chóp mũi hai chúng ta chạm vào nhau, mặt đối mặt, đôi mi chàng run rẩy và hơi thở ấm áp của chàng chạm vào môi ta.

“Em thật sự thích ta?”

“Dạ. Rất thích.”

Ta mở mắt nhìn chàng, cố gắng ôm cổ ngài ấy lần nữa nhưng chàng đã nắm lấy bàn tay ta và từ từ đan hai bàn tay vào nhau.

“Bé ngốc, em phải nói thật lòng, ta sợ làm tổn thương đến em.”

Giọng nói trầm thấp, vừa khàn khàn vừa quyến rũ, ta mơ hồ nhớ đến lời chàng nói khi ta rửa vết thương cho chàng, chàng nhẹ nhàng ôm lấy đầu tôi dựa vào lòng: “Ta sợ làm tổn thương đến em.”

Mãi đến sau này, ta mới biết, Phượng hoàng tái sinh từ đống tro tàn nguy hiểm và điên cuồng như thế nào khi yêu.

Cơ thể chàng vốn là một quả cầu lửa, thiêu đốt không ngừng nghỉ, đem người bên cạnh đốt cháy không chừa lại gì.

Lửa cháy không ngừng, lặp đi lặp lại.

Khi hôn môi ta, chàng ấy cố gắng kiềm chế bản thân.

Rõ ràng chàng có khả năng kiềm chế rất tốt và thật ôn nhu, nhưng không hiểu tại sao, khi ngài ấy mở mắt ra nhìn vào ta, chúng lại đỏ rực và điên cuồng đến như thế.

Rồi chàng hôn ta thật mãnh liệt.

Ngẫm nghĩ lại, có lẽ lúc đó chàng phát hiện ra rằng ta sẽ không bị chàng thiêu rụi.

Điều kì lạ là, khi ta hét lên vì nóng, ngọn lửa đốt cháy ta nhưng lại không làm ta đau.

Quạ đen. Quạ đen.

Quạ đen ở Bồng Lai sinh ra đã ngu ngốc, nên dù đã ba năm trôi qua, ta cũng không hiểu trí não mà Thôi Bảo Nhi nhắc đến là cái gì.

Tựa như lúc đó ta cũng không biết, Điện hạ nói mặt trời và mặt trăng không thể cùng nhau chiếu sáng là ý gì.

Khoảng cách giữa mây và biển là bao xa, dù có đo được thì cả đời, ta cũng không thể nào vượt qua được.

Tất cả những gì ta biết là bầu trời đầy sao rộng lớn, vạn vật sinh sôi nảy nở, hoa Ban trưa đang nở rộ và mặt đất tràn ngập hương hoa.

Trong mắt ta bây giờ, chỉ có mình Điện hạ mà thôi.

Bình luận về bài viết này