Chuông quạ – Chương 5

8–13 phút

Trước kia là ta rửa vết thương cho điện hạ suốt mấy ngày, bây giờ đổi lại thành ngài ấy giúp ta bôi thuốc.

Vết cắt trên mặt ta rất sâu, điện hạ nói rằng nếu không cẩn thận có thể sẽ để lại sẹo.

Ta nghe thế vội nói ngay: “Không sao đâu, nô tì không sợ.”

Điện hạ nghe vậy liếc nhìn ta, trong ánh mắt ẩn chứa hàm ý gì đó sâu xa, giấu dưới hàng mi đen dài, mà ta không cách nào nhìn thấu được.

Ta lập tức cúi đầu sợ hãi, không dám mở miệng nói thêm gì nữa.

Ngài ấy cười khẩy, hỏi: “Ngươi không sợ trên mặt có sẹo nhưng lại sợ ta à?”

Đầu ta càng cúi thấp hơn nữa.

Điện hạ chậm rãi gõ gõ ngón tay lên bàn, ánh mắt nặng trĩu nhìn ta, chậm rãi hỏi: “Sao ngươi lại sợ ta?”

“Bởi vì điện hạ không thích nô lệ quạ.”

“… Đúng!”

Trải qua một hồi lâu, cuối cùng ngài ấy cũng nói ra được chữ “đúng” với giọng đầy thất vọng.

Ta không giấu nổi thắc mắc, liền hỏi: “Vì sao điện hạ lại ghét tộc Quạ như vậy?”

“Ngu ngốc, đáng thương.”

Dứt lời ngài ấy lại nói thêm: “Thật đáng tiếc thay.”

Ta ngạc nhiên nhìn ngài ấy và nói liền một mạch:

“Cha ta nói, tộc Quạ đen bản chất vốn ngu ngốc, thật thà, từ tổ tiên đến giờ đều như vậy cả, đây là thiên tính của chúng ta. Cũng bởi vì vậy nên mọi người trong tộc Quạ mới sống quần cư với nhau, luôn sẵn sàng giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn, thân thiện với hàng xóm láng giềng và không bao giờ nảy sinh ý đồ xấu với ai. Như vậy không phải là điều tốt hay sao?”

“Phượng tộc các ngài có thể yên tâm giao nhiệm vụ buôn bán khoáng thạch cho tộc Quạ, chẳng phải vì nhìn trúng bản tính ngu ngốc, thật thà này hay sao? Chỉ có những con quạ ngu ngốc như chúng ta khi làm việc mới dụng tâm hết sức. Tại sao điện hạ lại thương hại chúng ta? Tại sao ngài lại nói như vậy? Chúng ta không hề đáng thương.”

“Chúng ta có những túp lều dưới vách đá để sống, trên người có áo lông vũ để tránh rét, có công việc trao đổi khoáng thạch với tộc Phượng hoàng để lấy thức ăn. Tộc Quạ của chúng ta sống rất tốt, ai ai cũng đều vui vẻ mỗi ngày.”

Ta mở to đôi mắt tròn xoe, trong lòng đầy bất an và bối rối, nhìn điện hạ.

Nhưng ngài ấy chỉ cười và tiếp tục nhìn ta với ánh mắt thương hại: “Lục Lạc à, em không hiểu đâu.”

Ta đương nhiên không hiểu, với bộ não của ta khi ấy, e rằng cả đời cũng không hiểu được hàm ý của Đại điện hạ.

Thế là ta lại cúi đầu, trở lại nguyên hình là một con quạ nhỏ hèn nhát và ngốc nghếch: “Đại điện hạ, sau này nô tì sẽ cố gắng tránh xa ngài, nhất định không bao giờ dám chọc giận ngài.”

Đại điện hạ trầm ngâm môt lát, sau đó khẽ thở dài, giọng nói đã bớt đi sự lạnh lùng xa cách:

“Ngươi không giống với bọn họ.”

Thật lạ, khi ngài ấy nói ra những lời này, ta lại càng thấy khó hiểu hơn.

Ta có điểm gì không giống với những tộc nhân khác? Là ta lớn lên bên cạnh Phượng hậu nên giảm bớt sự ngu ngốc à?

Có lẽ là vậy, nếu Đại điện hạ thấy như thế, quả thật trong lòng ta rất vui mừng.

Bởi vì ta là Ô Lục Lạc, là niềm kiêu hãnh của cả tộc Quạ đen ở vách núi chốn Bồng Lai.

Không biết Đại điện hạ dùng loại tiên thảo gì cho ta mà khuôn mặt ta ngày càng tốt lên, không có bất cứ vết sẹo nào tồn tại nữa.

Vết thương của Đại điện hạ và khuôn mặt ta, cả hai đều bình phục hoàn toàn, đây là điều thực sự rất đáng mừng.

Không biết vì lý do gì mà Xán Dương quận chúa đã rất lâu rồi không đến Tử Nguyên thần cung. Ngay cả Hướng Vi tỷ tỷ ta cũng hiếm khi thấy xuất hiện.

Có một lần, ta nhìn thấy tỷ ấy ở ngoài cửa, tỷ ấy chỉ bảo là Phượng hậu phân phó tỷ ấy đến đưa đồ. Sau khi đặt đồ vật xuống đất liền vội vàng rời đi, thậm chí tỷ ấy chẳng buồn nói thêm một câu với ta.

Chỉ có điều, ánh mắt tỷ ấy nhìn ta vô cùng kì lạ.

Vì quạ đen vốn ngu ngốc và chậm chạp nên ta cũng không phát giác ra điều gì khác thường.

Đại điện hạ gần đây thường xuyên ra ngoài, có khi thật nhiều ngày mới trở về một chuyến.

Ngài ấy đi đâu, làm gì, dĩ nhiên ta không được biết, ngài ấy không có lý do gì để báo tin với một nô lệ quạ như ta.

Ta ngày qua ngày ngây ngốc ở Tử Nguyên thần cung, vậy mà cũng đã trôi qua hết một năm.

Tin tốt là ta đã không còn quá sợ Đại điện hạ.

Có lẽ đúng như lời ngài ấy nói, trong lòng ngài ấy, ta khác với những nô lệ quạ thông thường, khi nói chuyện với ta, tuy ngài ấy vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng đã trò chuyện với ta nhiều hơn một chút.

Trong lúc điện hạ ở trong điện, bên cạnh lư hương đang lượn lờ khói, ta có thể ngoan ngoãn nhìn về phía ngài ấy và hỏi những câu đầy tò mò như:

“Tại sao cây Tinh Tú lại còn trụi lủi hơn cả cái đầu trọc lóc của lão Tộc trưởng.”

Có lẽ vì tôi càng ngày càng nói nhiều, nên thích thoảng ngài ấy sẽ cong cong khoé môi, dùng biểu cảm không biết là muốn khóc hay muốn cười để nhìn ta.

Ta kể chuyện với ngài ấy: “Anh cả của nô tì tên là Ô Cáp. Khi nô tì còn nhỏ, anh cả thường đưa nô tì đến bên vách đá để tập bay, dạy em cách đáp xuống mặt đất, mỗi lần mẹ đến tìm bọn nô tì, liền hướng về phía bầu trời mà gọi to ha ha ha cáp.”

“Nếu chúng ta không đáp lại, mẹ nô tì sẽ nghĩ rằng bà ấy gọi chưa đủ lớn, liề gọi cha và anh hai nô tì đến cùng nhau hét lên trời ha ha ha cáp.”

“Có một lần, những bác hàng xóm tốt bụng cũng đến giúp đỡ kêu gọi. Tộc Quạ của nô tì vốn dĩ rất tốt bụng lại nhiệt tình. Dù không ai biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng tất cả đều đồng thanh hét lên, cả bộ tộc vang lên tiếng ha ha ha cáp.”

“Sau đó, nô tì nghe nói bên ngoài có lời đồn, tộc Quạ đều phát điên hết rồi, Phượng hậu còn phái người đến xem xét tình hình. Điện hạ, chuyện này ngài có biết không?”

“…Biết.”

Đại điện hạ xoa xoa lông mày, không kiềm chế được mà bật cười.

Năm nay, đã đến lúc ta được về nhà thăm gia đình.

Trong lúc Đại điện hạ đi vắng, ra được Phượng hậu cho phép và đã bay về nhà.

Lúc này anh cả và anh hai sắp bay ra khỏi đảo Bồng Lai để thu mua khoáng thạch, ta ham vui nên đòi đi cùng.

Cha mẹ ta vốn dĩ không đồng ý, họ nói rằng thế giới loài người không phải là nơi tốt lành gì, không khí ở đó ô nhiễm và đầy dịch bệnh, nếu bị lây thì chúng ta sẽ bị mắc bệnh.

Từ nhỏ, ta đã lớn lên với những lời răn dạy này.

Điều mà tộc quạ sợ nhất, đó là có thảm đen mọc trong đầu. Cũng chính là loại ôn bệnh khiến mọi người đều sợ hãi.

Khi ta còn bé, ta đã gặp một con quạ có thảm đen như vậy.

Đương nhiên nó không phải là con quạ biết uống nước trong câu chuyện kia.

Nhưng ánh mặt của con quạ đó thật đáng sợ, nó nhìn bọn ta như thể nhìn một đám người xa lạ, lạnh lùng và đáng sợ.

Đôi mắt nó đỏ hoe, con ngươi tròn xoe đảo qua đảo lại, thật sắc bén và cũng thật u ám tuyệt vọng.

Cha ta nói rằng nó đã không còn là quạ nữa, nó đã bị thảm đen xâm chiếm và biến thành quỷ.

Thôi Bảo Nhi không biết rằng, đảo Bồng Lai ở Đông Hải, nằm ở tận cùng của Phương đông, trên cây Phù Tang cao chót vót với bộ rễ khổng lồ, tượng thần điêu từ trước đến giờ đều luôn có đầy đủ hai chân.

Ta vẫn không hiểu bộ não là gì khi nghe anh ấy đề cập tới nó.

Lần này ta được phép theo hai anh trai bay ra đảo Bồng Lai là bởi vì cả hai anh đều rất yêu thương ta, nên đã thuyết phục ba mẹ rằng, khả năng quạ mọc thảm đen là rất thấp, nhiều năm nay đã không còn xảy ra nữa rồi, chỉ cần ta không cởi bỏ lớp áo choàng lông vũ và không tiếp xúc với con người lâu thì nhất định không có vấn đề gì.

“Lục Lạc đã một trăm tuổi rồi, đã đến lúc nên ra ngoài và ngắm nhìn thế giới.”

Vì thế ta cùng hai anh bay xuyên qua lớp chướng khí, bay qua Đông hải, đến trấn Vu Lý của loài người, đem áo bộ cánh lông vũ biến thành áo tơi (một loại áo đi mưa ngày xưa) và hoá trang thành thương nhân loài người.

Người mà chúng ta giao dịch chính là Triệu viên ngoại – Triệu đại nhân.

Nghe anh cả nói, đây là con đường buôn bán cha ta đã vạch sẵn, Triệu đại nhân luôn tuân thủ theo ước định, xem chúng ta như là những vị khách quý.

Nhưng chúng ta cũng không dám ở lại lâu, anh cả để lại tiền vàng và mang theo khoáng thạch quay về.

Cả chặng đường đến và đi chỉ mất khoảng mười ngày.

Nhưng lúc đó, trên biển có sương mù, ra nghe tiếng anh hai hét lên trước mặt:

“Lục Lạc, bám sát theo.”

Nhưng khi ta bay bới ngay bên cạnh thì anh ấy bất ngờ vỗ mạnh cánh, đập vào đầu khiến ta choáng váng.

Khi ta kịp lấy lại tỉnh táo thì hai ông anh ngốc nghếch của ta đã bay đi rất xa.

Sau đó ta gặp được Thôi Bảo Nhi.

Sau đó nữa, Đại điện hạ đến đón ta trở về đảo Bồng Lai.

Sau khi trở lại Bồng Lai, ngài ấy vẫn im lặng, đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt tối sầm.

Ta đột nhiên cảm thấy bất an trong lòng, khép nép đứng một bên: “Điện hạ, ngài không vui à?”

“Đúng vậy.”

“Có phải bởi vì lỗi của Lục Lạc không?”

Đại điện hạ không nói gì, ta ngu ngốc tưởng rằng ngài ấy đang trách tội ta bởi vì ta về nhà mà không xin phép ngài ấy trước, nên ta nhanh chóng giải thích:

“Điện hạ đi vắng nhiều ngày, không biết đến bao giờ mới về, cho nên ta mới cầu xin Phượng hậu đồng ý ….”

Ta chưa kịp giải thích xong, đã nghe tiếng ngài ấy nói:

“Lục Lạc, ngày mai em cùng ta đi Phương Đông một chuyến.”

Bình luận về bài viết này