Chuông quạ – Chương 4

7–11 phút

Dường như ta đã hiểu được lý do tại sao mình lại được chọn đến Tử Nguyên thần cung hầu hạ.

Là vì Đại điện hạ bị thương.

Phượng Lân Châu ở Tây Di, sở dĩ được xưng tụng là Phượng Lân Châu bởi vì đó là nơi hiểm ác, bốn mặt được bao bọc bởi dòng nước thần, là cái nơi mà tộc Phượng hoàng luôn muốn tìm tới, nhưng Phượng tộc cũng rất dễ bị dòng nước thần gây ra thương tích, có thể làm cho Phượng hoàng và Kỳ lân tàn phế.

Ta không biết đại điện hạ vì sao phải bay tới đó, nhưng tương truyền rằng nơi này nhiều ao hồ sông núi, có nhiều tiên thảo kích thước lớn hiếm có.

Nhìn qua thì Đại điện hạ dường như không bị làm sao, nhưng khi cởi bỏ y phục, trước ngực và sau lưng đều là những vết thương rất nặng, da thịt đều bị xé rách.

Khiếp sợ một lúc lâu, ta lấy hết can đảm ngẩng mặt lên nhìn ngài ấy, đối diện trực tiếp với đôi mắt sâu thẳm của đại điện hạ.

Ta biết, Phượng hậu muốn ta giúp ngài ấy rửa sạch vết thương.

Nước bọt của tộc quạ đen chúng ta, vô cùng công hiệu trong việc làm miệng vết thương nhanh chóng khép lại.

Vân Triêu điện có rất nhiều nô lệ quạ, nhưng Phượng hậu lại chọn ta tới, chứng tỏ nương nương rất tin tưởng ta.

Từ khi đến Phượng tộc, ta đã biết, bọn họ và tộc quạ đen chúng ta không giống nhau, trong tộc chúng ta chỉ có một lão tộc trưởng, cả tộc đều phải nghe theo lời ông ấy.

Còn tộc Phượng hoàng, ngoài Phượng đế và Phượng hậu đứng đầu, còn có năm vị đại trưởng lão và mười vị Thần quân cai quản các nơi cùng nắm quyền.

Không phải Phượng hoàng nào cũng có thể tái sinh trở thành Phượng hoàng lửa. Không phải Phượng hoàng lửa nào cũng được gọi là Thần Quân, đó là địa vị phải thông qua chiến đấu và giết chóc mà tự mình giành được.

Đại điện hạ rất lợi hại, ngài ấy vừa là con trai của Phượng hoàng đế hậu, cũng vừa là vị Thần quân trẻ nhất của Phượng tộc xứ Bồng Lai.

Vì điều này, rất khó để có thể công khai thương tích của Đại điện hạ.

Tộc Phượng hoàng mặc dù được lãnh đạo bởi Phượng hoàng đế hậu nhưng trên thực tế lại chia thành nhiều phe phái khác nhau, khá phức tạp.

Ta lúc ấy cũng không hiểu nhiều về tình hình chính trị của tộc Phượng hoàng, ta chỉ đơn thuần cảm thấy rất phấn khích khi nhận được sự tin tưởng của Phượng hậu, ta mang đôi mắt đen sáng người, đi đến và quỳ xuống trong lòng đại điện hạ, dùng lưỡi cẩn thận liếm vết thương trên ngực ngài ấy.

Đại điện hạ kêu rên đau đớn.

Ta sợ tới mức vội vàng ngẩng mặt lên xem xét tình hình ngài ấy.

Chúng ta gần nhau đến nỗi cằm ngài ấy chạm vào đỉnh đầu ta, khi ngài ấy cúi đầu xuống nhìn ta, chóp mũi chúng ta gần như chạm vào nhau, và ta có thể nhìn thấy ánh mắt trầm lắng với con ngươi màu hổ phách bên dưỡi hàng mi dày cong vút ấy.

Đại điện hạ có ngoại hình thật đẹp, mái tóc đen bồng bềnh, khuôn mặt đẹp như tượng tạc nhưng đôi môi mỏng đang tái nhợt vì thiếu máu.

Trên cơ thể ngài ấy luôn có mùi gỗ mun và trầm hương phảng phất, khiến lòng người rung động, tóc tai ngài ấy tán loạn, áo choàng mở rộng, khiến đại điện hạ càng thêm quyến rũ đến cực điểm, không hiểu tại sao lại khiến ta nảy sinh tà tâm, không thể giải thích được.

“Ngài đau à?”

Ta hơi sợ hãi và rụt rè hỏi ngài ấy.

Đại điện hạ nhìn ta chằm chằm, đôi mắt hơi nheo lại, hít một hơi dài, sau đó mím môi, khẽ trầm giọng nói:

“Không!”

Những ngón tay dài của ngài ấy nhẹ nhàng giữ lấy đầu ta, ôm vào trong vòng tay.

“Nhanh lên, ta sợ sẽ làm tổn thương đến em.”

Ta có chút bối rối, không hiểu vì sao ngài ấy lại sợ làm tổn thương mình, chẳng lẽ giúp ngài ấy liếm sạch vết thương sẽ nguy hiểm đến tính mạng hay sao?

Nhưng ta cũng không muốn suy đoán nhiều, dù sao ta cũng là một con quạ đen rất biết nghe lời.

Mấy ngày sau, vết thương của Đại điện hạ đã lành hẳn.

Ngài ấy vẫn như trước, lạnh lùng xa cách, còn ta vẫn luôn ngoan ngoãn và rụt rè, chúng ta rất ít khi nói chuyện với nhau.

Nhưng khi đại điện hạ ở trong điện đọc sách lụa thì bên cạnh luôn có ta im lặng đứng đó, thành thật ngẩng người nhìn lư hương, tâm hồn đã sớm bay tận ra bên ngoài rồi.

Không biết vì lý do gì, mấy ngày này lại không thấy Tử Vi tỷ tỷ đến Tử Nguyên thần cung.

Có lẽ Phượng hậu muốn Đại điện hạ tập trung dưỡng thương nên không cho phép tỷ ấy đến đây.

Đương nhiên ở Tử Nguyên thần cung cũng có điểm tốt, ví dụ như mỗi ngày đều được thấy cây Tinh tú.

Ngoại trừ thời gian giúp Đại điện hạ rửa sạch vết thương, thười gian còn lại ta đều ở cùng nó.

Ta tựa mặt sát vào cành cây, mỉm cười chọt lét nó, không kiềm lòng được nên hỏi nó:

“Tại sao ngươi cứ trụi lủi như vậy?”

“Khi nào ngươi mới đậu quả? Chừng đó ngươi có thể cho ta nếm trước được không?”

Cứ như vậy mấy ngày nữa trôi qua thì Xán Dương quận chúa và Hướng Vi tỷ tỷ mới tới.

Các nàng ấy chỉ đợi trong chốc lát liền rời đi, bởi vì Đại điện hạ không có ở đây, ngài ấy đã đến chỗ Nguyên Cù Thần quân.

Trước khi đi, Xán Dương quận chúa đã hung hăng quất ta một roi.

Đây cũng không phải lần đầu tiên nàng ta đánh ta.

Ta nhớ lần trước, nàng ta muốn diễu võ giương oai với Hướng Vi tỷ tỷ nhưng không dám xuống tay với tỷ ấy, ánh mắt nàng ta liếc ta một cái liền vụt cây roi vàng lên người ta.

“Ngươi ở chỗ này làm cái gì? Cút đi!”

Lần đó tuy rằng xuống tay mạnh, nhưng cũng chỉ đánh trên cơ thể.

Còn lần này là đánh vào mặt ta.

“Đồ ngu như ngươi mà cũng xứng ở Tử Nguyên thần cung à?”

Xán Dương quận chúa trước giờ đánh người khác đều là tuỳ hứng mà làm, không cần có lý do, huống chi ta chỉ là một nô lệ.

Bởi vì nàng ta mà trước giờ ta luôn sợ Kim điêu tộc và Ưng tộc.

Hướng Vi tỷ tỷ giận dữ tranh cãi với nàng ta vài câu, cuối cùng cả hai rời đi trong không khí căng thẳng.

Roi của nàng ta thực sự rất mạnh, ta đau đến mức đổ mồ hôi hột, ta run rẩy bắt dầu cầm máu, nhưng tận đến khi Đại điện hạ quay lại, vết thương vẫn còn hở miệng.

Từ vành tai đến hàm dưới, máu dính đầy trên mặt và cổ của ta.

Rất khó chịu.

Cho nên lúc Đại điện hạ trở về, ta không dám đến trước mặt ngài ấy, chỉ đứng ngoài điện cúi đầu chào rồi lặng lẽ rời đi.

Nhưng ngài ấy từ trong điện gọi:

“Lại đây!”

Giọng nói lạnh lùng và uy nghiêm khiến ta không dám trái lệnh.

Ta cúi đầu và quỳ trước mặt điện hạ.

Ngài ấy nói thêm:

“Hãy ngẩng đầu lên!”

Ta vâng lời ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của ngài ấy liền vội vàng cúi xuống, trong lòng thấp thỏm bất an.

Nghĩ đến khuôn mặt ta, chắc hẳn rất kinh khủng, đôi mắt đỏ hoẻ, trán lấm tấm mồ hôi, tóc tai ướt đẫm.

Cơ thể ta vẫn còn hơi run rẩy.

Cây roi quất vào mặt ta, thực sự rất đau.

Điện hạ đưa tay nâng cằm ta lên, trong nháy mắt, tràn đầy ý giận: “Ai đánh ngươi?”

Ta lắc đầu sợ hãi và nói rằng không sao cả. “Nô tỳ không thấy đau.”

“Ta hỏi ai đánh ngươi?”

“Xin thứ lỗi cho nô tì không thể nói.”

Ai mà không biết, Xán Dương quận chúa rất để bụng, bị nàng ta đánh là chuyện nhỏ nhưng bị nàng ta ghim thù là chuyện lớn.

Điện hạ cười lạnh: “Ngươi không nói ta cũng biết.”

Sau đó, ngài ấy đứng dậy và định rời đi nhưng ta đã nắm lấy chân ngài ấu và cầu xin:

“Điện hạ đi đâu vậy?”

“Đứng lên!”

“Đó là lỗi của nô tì, rất cả là lỗi của nô tì. Hu hu hu.”

Ta là một con quạ ngu ngốc, là một con quạ không có khí khái, là một con quạ đen lúc nào cũng hèn nhát.

Không trách được điện hạ lúc nào cũng chán ghét tộc quạ đen, thật sự chúng ta quá đáng khinh.

Mặc dù thân phận ta ti tiện, nhưng dù sao ta bây giờ cũng là người của Tử Nguyên thân cung, một roi này ta nghĩ đã khiến ngài ấy mất mặt.

Ta khóc rất to, sợ ngài ấy đi tìm Xán Dương quận chúa: “Không cần đâu, hu hu hu, đều là lỗi của nô tì, là nô tì sai, nô tì đáng bị đánh, không có liên quan gì đến Xán Dương quận chúa.”

“………. Buông tay ra đi, ta không đi tìm nàng ta đâu.”

Bình luận về bài viết này