Chuông quạ – Chương 3

6–8 phút

Đúng như dự đoán, Hướng Vi tỷ tỷ quả nhiên không gọi ta đi cùng khi đến Tử Nguyên thần cung.

Ta cũng thật sự không có thời gian nhàn rỗi, bởi vì mẹ ta vừa gửi thư báo tin đại ca ta sắp cưới vợ, muốn ta thu xếp thời gian trở về tham dự hôn lễ.

Ngày hôm sau ta liền bay trở về nhà, còn mang theo một trăm “Trường Man” do Phượng hậu ban tặng.

Tuy ở Bồng Lai tiên cảnh rộng lớn bao la nhưng những nơi có thể sinh trưởng tiên thảo và tiên trùng lại rất ít và đã bị các bộ tộc chia nhau nắm giữ. Quả thật, tộc Quạ chúng ta không dễ dàng có thể có được tiên trùng và tiên thảo.

“Trường Man” là một loại tiên trùng màu xanh, trong suốt, tròn trịa, thích ngủ dưới lá cây cổ thu, vị ngọt ngọt, bên trong có linh lực hội tụ nên cả cơ thể lúc nào cũng ấm áp. Đây là một loại tiên trùng vô cùng quý giá.

Vì vậy, mẹ ta khiếp sợ nói: “Chúng ta trao đổi tinh thạch với Phượng tộc, bình thường chỉ nhận được những con côn trùng mặn và bọ nhảy nhỏ, nhưng Phượng hậu lại cho con những một trặm Trường Man. Là một trăm Trường Man đó.

Ta nói: “Bởi vì đại ca sắp kết hôn, đây là lễ vật chúc mừng của Phượng hậu đó mẹ.”

“Ôi chà, có vẻ Phượng hậu rất thích Lục Lạc của nhà chúng ta rồi.”

“Cái này là cho đại ca, không phải cho con mà.”

“Đã cho con thì con nhanh chóng mang nó cất đi.”

Dứt lời, mẹ ta liền cầm chiếc túi xanh dương trên bàn, nhét lại vào trong ngực ta.

Chiếc túi xanh dương này là Hướng Vi tỷ tỷ tặng ta, được khâu bằng rễ cây cỏ thi ngàn năm tuổi, nhìn thì rất nhỏ nhưng bên trong có sức chứa lớn, dù đựng hàng trăm Trường Man cũng không thấy nặng.

Ta đang định tiếp tục nói thì nhị ca đẩy cửa bước vào, thô lỗ hỏi: “Mẹ gọi con à?”

“Mẹ không gọi con.”

“Vừa rồi con nghe mẹ gọi Oa.”

“Đó là mẹ cảm thán thôi. Để mẹ nói con nghe cái này, Lục Lạc có một trăm Trường Man đó.”

“Trường Man? Trường Man ở đâu mà có vậy mẹ?”

“Phượng hậu ban tặng cho Lục Lạc đó.”

“Ôi chà, có vẻ Phượng hậu rất thích Lục Lạc của chúng ta!”

Ta đang định giải thích thì nhị ca đã xoay người vui vẻ đi ra ngoài. Không bao lâu sau, cả tộc Quạ đều biết ta có một trăm con Trường Man cùng với việc Phượng hậu vô cùng yêu thích ta.

Ta, Ô Lục Lạc, từ lâu đã trở thành niềm tự hào của cả tộc Quạ, bây giờ mọi người càng lấy làm hãnh diện về ta.

Ngày thành thân của đại ca vô cùng náo nhiệt, buổi tối người trong tộc đều mặc áo lông vũ, tay giơ cao ngọn đuốc, tụ tập lại cùng ca hát nhảy múa dưới cái lạnh khắc nghiệt.

Vị tộc trưởng già với chòm râu bạc trắng cũng được mời tới cầu nguyện cho đôi vợ chồng trẻ.

Tất cả mọi người cùng cầm đuốc, xếp thành một vòng tròn khổng lồ và hát thật to:

“Phương Đông có mặt trời mọc, ôi chà chà! Nơi mặt trời mọc có cây lớn, ôi chà chà! Quạ ba chân sống trong cây này, ôi chà chà! Thần điêu đến ban phước lành, ôi chà chà! “

Dưới bầu trời có Bồng Lai, dưới Bồng Lai có vách đá.

Dưới vách đá có một ngôi nhà tranh và một đàn quạ ngớ ngẩn ở nơi lạnh lẽo này đang thắp đuốc.

Ở giữa mọi người là đại ca cùng cô dâu có nước da ngăm đen, cả hai đều ngượng ngùng nắm tay nhau, đỏ mặt nhìn đối phương.

Ánh sáng phản chiếu trên khuôn mặt và trong đôi mắt sáng ngời của họ, thật sự vô cùng đẹp.

Nửa tháng sau, tôi trở lại Vân Triêu điện.

Trước khi rời đi, ta đã kịp đem một trăm con Trường Man kia để vào trong phòng chị dâu.

Sau khi ta trở về, người cao hứng nhất là Hướng Vi tỷ tỷ.

Bởi vì, sau khi ta về nhà không bao lâu, điện hạ cũng rời khỏi Vân Triêu điện để đi tới Phượng Lân Châu ở Tây Di.

Khi ta trở về thì ngài ấy cũng cùng lúc trở về.

Thực ra ta về sớm hơn ngài ấy, khi ngài ấy đến gặp Phượng hậu, Hướng Vi tỷ tỷ đã vô cùng vui mừng.

Nhưng Đại điện hạ có vẻ không vui, sắc mặt hắn trước giờ vốn lạnh lùng, nay so với ngày thường lại càng nặng nề.

Đợi ngài ấy đi rồi, Phượng hậu thở dài một tiếng, sau đó nói cho ta biết, sau này ta phải đến Tử Nguyên thần cung nghe lệnh Đại điện hạ, ở lại đó không cần quay trở về.

Ta và Hướng Vi tỷ tỷ đều lộ ra vẻ mặt sửng sốt.

Mà vẻ mặt sửng sốt của ta là do quá sợ hãi.

Có ai mà không biết, điện hạ không thích nô lệ quạ, Tử Nguyên thần cung của ngài ấy trước giờ chưa từng có một nô lệ quạ nào.

Hướng Vi tỷ tỷ tình nguyện đi thay ta nhưng Phượng hậu, người trước giờ luôn đối xử với bọn ta nhân từ lại mắng tỷ ấy: “Định làm loạn à, ngươi chớ quên thân phận của mình.”

Chỉ một câu đã khiến Hướng Vi tỷ tỷ và ta sợ đến mức ngậm chặt miệng.

Sau đó, ta thu dọn đồ đạc và thành thật đi đến Tử Nguyên thần điện.

Quạ đen đã định sẵn phải cô đơn. hình bóng ta lẻ loi trải dài dưới ánh chiều tà khi mặt trời lặn.

Hướng Vi tỷ tỷ không kiềm lòng được mà an ủi ta: “Điện hạ chỉ là không thích nô lệ quạ, không phải là muốn ăn thịt quạ. Em chỉ cần tránh xa ngài ấy ra là được. Đừng sợ.”

Làm sao ta có thể không sợ hãi được, ta vốn dĩ rất nhát gan.

Chính vì vậy khi đến Tử Nguyên thần cung, ta không dám gặp ngài ấy mà một mình đứng dưới gốc cây Tinh Tú với túi hành lý trên tay đến tận khuya.

Tội nghiệp con quạ ngu ngốc, biết đại điện hạ ở trong đại điện trước mặt mà không có dũng khí vào gặp mặt.

Cuối cùng, ta cũng mệt mỏi, đành phải ngồi dưới gốc cây Tinh Tú, vươn tay ôm những cành cây khô nhỏ bé của nó và trèo lên, nhìn về hướng mà ta tha thiết mong chờ.

Hướng Vi tỷ tỷ nói đúng, cây Tinh Tú vào buổi tối quả thật tràn đầy linh lực.

Nhưng tộc Quạ chúng ta lại cần nghỉ ngơi vào ban đêm.

Thế là ta ôm lấy cành cây mà ngủ mê man.

Ta không biết mình đã ngủ bao lâu nhưng khi ta gục đầu xuống thì chợt tỉnh giấc, đập vào mắt ta là bóng dáng của Đại điện hạ, như một cây phong lan.

Màn đêm càng lúc càng tối, ngài ấy mặc một bộ gấm trắng không có hoa văn, như có ánh trăng phủ lên người.

Cung điện rực rỡ sắc màu phía sau lưng tương phản với đôi lông mày lãnh đạm của ngài ấy, các một khoảng không xa, đại điện hạ cau mày, chậm rãi nói:

“Lục Lạc, lại đây.”

MỤC LỤC

CHƯƠNG 2 CHƯƠNG 4

Bình luận về bài viết này