Tuy Khang Lạc công chúa còn ho khan rất nhẹ nhưng bởi vì còn nhỏ, cơ thể lại gầy yếu nên tận mười ngày sau thái y mới dám xác nhận công chúa đã khỏi hẳn, có thể chuyển đến sống ở Hợp Hoan điện được rồi.
Khang Lạc nghe vậy, vô cùng mừng rỡ, lập tức thúc giục thái y bẩm báo với phụ hoàng. Cô bé ở Tiêu Phòng điện lo lắng bất an đợi suốt một canh giờ, luôn miệng hối thúc các cung nữ đi nghe ngóng tin tức ba bốn lần, cuối cùng bọn họ cũng mang về cho nàng khẩu dụ của phụ hoàng, cho phép công chúa bắt đầu từ đêm nay dọn đến Hợp Hoan điện sống cùng Nhan Thời Tình.
Chỉ Ninh nghe thông tin liền cười đến không thở nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, bé con liền nhào vào lòng Nhan Thời Tình, ôm chặt lấy nàng, có nói gì cũng không chịu buông tay ra, nhất định phải cùng nàng về ngay Hợp Hoan điện.
Nhan Thời Tình nhẹ nhàng vuốt tóc Chỉ Ninh khuyên bảo:
“Ninh Ninh, chúng ta phải thu dọn đồ đạc trước rồi từ từ sẽ chuyển đến Hợp Hoan điện sau nhé. Không nói đến những đồ vật khác, con hổ vải mà con định không mang theo hay sao?
Bàn tay nhỏ nhắn của Chỉ Ninh giống như hai chiếc bánh bao nhỏ, nắm chặt váy của Nhan Thời Tình, đôi mắt tròn xoe sáng rỡ lên vì phấn khích.
“Chỉ Ninh muốn cùng mẫu hậu…. À, không phải. Là mẫu phi, Chỉ Ninh muốn cùng mẫu phi ngủ, có mẫu phi ôm con rồi, con không cần ôm hổ vải nữa.”
Nói xong, bé con sợ Nhan Thời Tình từ chối lời thỉnh cầu, hai bàn tay nắm càng chặt hơn, hai hàng chân mày đã hơi nhíu lại.
“Mẫu phi đã lâu lắm rồi không ngủ cùng Chỉ Ninh, đêm nay dì ngủ cùng con nhé, một đêm thôi cũng được.?
Nhan Thời Tình ôm Chỉ Ninh mềm mại trong lòng, cổ họng đã nghẹn ngào, nàng không muốn Chỉ Ninh nghe tiếng khóc nên chỉ có thể mỉm cười mà gật đầu với bé.
Chỉ Ninh nhìn thấy Nhan Thời Tình gật đầu mới yên tâm mà buông bàn tay nhỏ bé của mình ra, nhảy xuống giường, kêu gọi nhũ mẫu thay quần áo cho mình, nhũ mẫu không dám tắc trách chỉ có thể nghe theo lời Chỉ Ninh sai bảo, mặc cho bé bộ quần áo mùa đông dày cộm, quấn lấy Khang Lạc như một đòn bánh tét.
Nhanh Thời Tình nhìn Chỉ Ninh, trong lòng thấy lo lắng mơ hồ, không rõ là tại sao, liền mở miệng hỏi:
“Ninh Ninh, tại sao con lại vội vàng muốn rời khỏi nơi này như vậy? Đây là Tiêu Phòng điện mà lại có chỗ nào không tốt hay sao?”
Chỉ Ninh nghe Nhan Thời Tình hỏi thì lạch bạch chạy đến ôm cổ nàng, nghiên người ghét sát vào tai nàng thì thầm:
“Mẫu phi, Ninh Ninh trước giờ không dám nói gì, nhưng Ninh Ninh cảm thấy hơi sợ chính điện kia, chúng ta nhanh chóng chuyển ra đi mẫu phi.”
Nhan Thời Tính thấy khuôn mặt Chỉ Ninh biến sắc nên cũng không hỏi đi hỏi lại nữa, vội vàng sai người lấy áo choàng lông cáo của mình ra, nhanh chóng mắc vào, ôm Chỉ Ninh trong lòng, cẩn thân bước từng bước một ra khỏi cửa cung, ngồi lên kiệu.
Suốt cả quãng đường đi, Chỉ Ninh vùi đầu vào sâu trong lòng Nhan Thời Tình, từ khi bị bệnh, đã hơn một tháng Chỉ Ninh chưa ra khỏi cửa, bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội ra ngoài nhưng cô bé lại không có một chút hứng thú ngắm nhìn khung cảnh hai bên đường.
Nhan Thời Tình cảm thấy kì lạ nhưng nàng không muốn ép hỏi Chỉ Ninh, chỉ ân cần an ủi bé. Sau khi về đến Hợp Hoan điện, nàng chơi đùa với Chỉ Ninh cả buổi chiều. Mãi đến khi ăn tối xong, Chỉ Ninh cảm thấy buồn ngủ, nàng mới yên tâm bế bé lên giường.
Chỉ Ninh chui vào trong chăn, thò mặt ra ngoài, ngoan ngoãn nhìn Nhan Thời Tình đang tẩy trang và thay quần áo ở cách đó không xa. Nhan Thời Tình thấy vậy, đành phải thúc giục Tố Ngọc dọn dẹp qua loa rồi vội lên giường nằm cùng Chỉ Ninh.
Chỉ Ninh gối đầu lên cánh tay Nhan Thời Tình, cơ thể bé nhỏ nép sát vào người nàng, không còn dáng vẻ hưng phấn như ban ngày, bé chỉ đơn thuần nắm chặt tay Nhan Thời Tình, ánh mắt không ngừng nhìn về một góc của Hợp Hoan điện.
Nhan Thời Tình vòng tay ôm lấy bé, nhẹ nhàng dỗ dành:
“Ninh Ninh, con ngủ đi, có mẫu phi ở đây, sáng mai tỉnh giấc, mẫu phi lại cùng chơi với con nhé!”
Chỉ Ninh co người lại, dùng bàn tay nhỏ bé nắm lấy ngón tay Nhan Thời Tình, thì thầm vào tai nàng:
“Mẫu … mẫu phi, lúc con bị bệnh có phải đã ngủ rất lâu không? Con nhớ mình đã mơ rất nhiều, có nhiều giấc mộng xuất hiện trong trí nhớ con.”
Chỉ Ninh lại nói tiếp, giọng yếu ớt hơn, thì thào:
“Con mơ thấy mẫu phi đến thăm con, nhưng con không mở mắt được, sau đó mẫu phi cũng rời đi, thật lâu cũng chưa trở về. Chính điện của Tiêu Phòng điện có rất nhiều người đang khóc, còn có những âm thanh quái dị, Chỉ Ninh cảm thấy rất sợ hãi, mẫu phi, chúng ta không bao giờ trở vê Tiêu Phòng điện kia nữa được không? Tiếng khóc đó quả thật rất đáng sợ.”
Chỉ Ninh nói xong, hai hàng nước mắt thi nhau rơi, bé kéo chăn bông che khuất khuôn mặt, Nhan Thời Tình thấy thế, vội vàng đứng dậy, đem bé kéo vào trong ngực, dịu dàng an ủi. Chỉ Ninh cuộn tròn trong lòng Nhan Thời Tình khóc thật lâu, cuối cùng cũng mang những giọt nước mắt chìm vào giấc ngủ.
Trong lúc ngủ, đôi tay bé nhỏ của bé vẫn nắm chặt quần áo của Nhan Thời Tình, như sợ rằng nàng sẽ bỏ đi mất.
Nhan Thời Tình nhìn Chỉ Ninh đang ngủ yên bên trong ngực mình, cổ họng đau rát như có gì đó mắc nghẹn ở cổ, khiến nàng không thở được cũng không nói nên lời, nàng yên lặng nhắm mắt, hai giọt nước mắt lăn dài trên gò má.
Nàng luôn cho rằng Chỉ Ninh chỉ là một đứa trẻ, nhưng không ngờ còn nhỏ như vậy đã hiểu được mọi thứ, tiếng khóc than cùng những ồn ào trong tang lễ, nàng biết đó chính là cơn ác mộng mà Chỉ Ninh nói đến lúc nãy, Chung quy lại, Nhan Sơ Tế cũng đã mất rồi.
Một nửa linh hồn, một nửa sự sống của nàng cũng đã biến mất vào ngày tỉ tỉ song sinh qua đời.
Chỉ còn lại nửa trái tim, bao nhiêu nhịp đập là bất nhiêu lần rỉ máu, đau đến tận xương tuỷ.
Nhan Thời Tình khép mắt nằm một hồi lâu, đến khi đầu óc thanh tỉnh lại một chút mới mở mắt ra lần nữa. Rèm trước giường đã được vén lên, trước mặt nàng là một nóng người mặc hoàng bào, không biết đã im lặng nhìn nàng bao lâu.
Là Tạ Quân.
Hắn có chút ngơ ngẩn nhìn Khang Lạc công chúa đã ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào đang nắm chặt tay áo Nhan Thời Tình. Một lúc lâu sau, hắn mới liếc mắt nhìn lên người nàng, lướt mắt nhìn qua vết bầm lớn màu tím lộ ra trên cổ tay Nhan Thời Tình.
Các vết bầm đã nhạt đi nhiều nhưng vẫn chưa mờ hẳn.
Nhan Thời Tình bắt gặp ánh mắt Tạ Quân, vội vàng kéo tay áo che đi vết bầm, sau đó cẩn thận gỡ tay Chỉ Ninh, sau đó lặng lẽ xuống giường, quỳ trước mặt Tạ Quân.
Tạ Quân không nói gì, chỉ thô bạo bóp cằm Nhan Thời Tình nâng lên, buộc nàng phải nhìn hắn.
Hai khuôn mặt rõ ràng giống nhau như đúc, nhưng hắn vẫn không hiểu tại sao nàng vẫn khiến hắn cảm thấy xa lạ, trong lòng không hề có chút nhu tình và thương mến nào xuất hiện.
Cuối cùng Tạ Quân buông tay ra, nhỏ giọng nói với Nhan Thời Tình:
“Ra ngoài với ta.”
Tạ Quân nói xong, xoay người sải bước rời đi, Nhan Thời Tình không kịp amng giàu, chỉ có thể để chân trần đuổi theo hắn, ra khỏi phòng ngủ mới được dừng lại. Tạ Quân không nhìn nàng, chỉ ngồi xuống, vươn tay ôm lấy lồng sưởi ấm, nghiêm túc hỏi về cuộc sống hàng ngày của Chỉ Ninh, có lẽ lo lắng cho con gái chuyển đến Hợp Hoan điện sẽ không được thoải mái.
Nhan Thời Tình không dám sơ suất, kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi một, thận chí còn miêu tả chi tiết buổi tối đã ăn món gì, nhiều hay ít, uống bao nhiêu thuốc. Tạ Quân cũng chăm chú alwnsg nghe, hai người một hỏi một đáp, trò chuyện rất lâi, thấy màn đem đã ngày càng tối, Tạ Quân không hỏi nữa, ngẩng đầu lên nói:
“Ngươi chuẩn bị cho trẫm một chỗ ngủ tại thiên điện, tối nay Trẫm sẽ ở lại Hợp Hoan điện, ngươi chỉ cần ngủ cùng Chỉ Ninh, những việc khác không cần bận tâm.”
Nhan Thời Tình nghe được những lời này, tròng lòng thở phào nhẹ nhõm, vội bảo Tố Ngọc gọi cung nhân đi lên hầu hạ, Tạ Quân vô tình cúi đầu nhìn xuống, bèn thấy một đôi chân trần tái xanh vì lạnh. Hắn sững người một lúc, giả vờ ho nhẹ và nói một cách bình tĩnh:
“Cứ như vậy đi, nàng cứ trở về, còn lại để cung nữ chuẩn bị.”
Nói xong hắn ngước mắt nhìn Nhan Thời Tình, dưới ánh nến mờ ảo, nàng đã có vẻ giống người thương trong lòng hơn một chút. Nhan Thời Tình vẫn còn hơi do dự, nhưng Tạ Quân đã bình tĩnh lại, chỉ nói với nàng một cách thờ ơ:
“Thần phi, Trẫm muốn người trở về chăm sóc Chỉ Ninh thật tốt.’
Nhan Thời Tình trong lòng cười lạnh nhưng ngoài mặt nhu mì đáp lời, cúi đầu lui xuống. Tấm lưng thon gầy, khoác trên người bộ đồ ngủ xanh ngọc, mái tóc dài như thác nước, giống như bóng hình của Nhan Sơ Tế, đã bị thế giới lãng quên.
Tạ Quân chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi vội quay đầu đi, hắn hơn ai hết hi vọng Nhan Thời Tình sẽ lập tức biến khỏi tầm mắt, biến mất khỏi thế giới này không một lần nào xuất hiện trước mặt hắn nữa.
Đối với hắn, mỗi lần liếc nhìn Nhan Thời Tình đều là một lần đau đớn xé lòng.
Hình bóng của nàng hết lần này đến lần khác nhắc nhở Tạ Quân rằng, Nhan Sơ Tế đã thực sự mất đi.
Hắn chỉ ước gì Sơ Tế vẫn còn ở đây, bên cạnh hắn.

Bình luận về bài viết này