Núi Bồng Lai là chốn tiên cảnh, toạ lạc trên vùng đất rộng một vạn khoảnh (*), giữa trời xanh là thần điện rộng lớn bao la, được vây quanh bởi những đám mây lở lửng đến vô tận.
Từ khi đại điện hạ quay về Tử Nguyên cung, đã bày ra vẻ mặt lạnh nhạt và ánh mắt tối tăm.
Hắn là con trai trưởng của Phượng Hoàng đế quân, tên là Ngu Dương thần quân, là vị thần quân nổi bật nhất núi Bồng Lai.
Ngu Dương thần quân có dung mạo tuấn tú, hàng lông mày dài chạm vào tóc mai như những ngọn núi xa xôi, ánh mắt ngài như ánh trăng lạnh lẽo, hai cánh môi mỏng như lá liễu, tựa như chứa đựng hào quang của sự tao nhã tài hoa, đem tinh tú của đất trời toàn bộ khảm vào khuôn mặt hắn.
Thật ra ta đã lừa dối Thôi Bảo Nhi.
Bởi vì trên thực tế, tộc Quạ của chúng ta có địa vị khá hèn mọn ở núi Bồng Lai.
Điều này chủ yếu bởi vì có quá nhiều tộc thần điêu ở núi Bồng Lai như Đan Tước, Xích Yến, Kim Điêu … mỗi một bộ tộc đều vô cùng hùng mạnh. Mà tộc Quạ đen chúng ta xem như nô bộc, sinh sống dưới vách đá tồi tàn nhất.
Dưới vách đá rét buốt, tộc Quạ đen chúng ta nhờ vào bộ lông vũ dày và những túp lều tranh mà có thể tồn tại được.
Nhưng ở đó không có một ngọn cỏ nào mọc, không có tiên thảo cũng như tiên trùng, không có gì làm thức ăn nên cuộc sống khá khó khăn.
May mắn là Phượng đế từ bi, thương xót cho hoàn cảnh khốn cùng của tộc Quạ nên cố ý đem nhiệm vụ bay ra khỏi núi Bồng Lai buôn bán khoáng thạch giao cho chúng ta.
Mỗi người trong tộc Quạ đen, hàng năm đều bay đến nhân gian, cởi bỏ bộ lông, biến thành thương nhân loài người để mua khoáng thạch.
Khoáng thạch lấy từ các mỏ quặng ở thế giới loại người, sau khi mang về sẽ được giao lại cho tộc Phượng hoàng để điều chế tiên đan.
Mặc dù không phải tất cả khoáng thạch mang về đều có thể điều chế được tiên đan nhưng Phượng tộc sẽ luôn tặng một lượng tiên thảo và tiên trùng cố định làm tiền thưởng.
Tộc Quạ đen bọn ta rất cảm kích họ nên luôn lựa ra những người đoan chính từ toàn bộ tộc nhân để gửi đến thần cung làm nô bộc.
Phượng hoàng là thần điểu cai quản trời đất, được hầu hạ họ là niềm vinh dự vô hạn của tộc Quạ đen.
Ta tên là Ô Lục Lạc, khi tròn một trăm tuổi liền được đưa đến chỗ của Phượng hậu, lớn lên bên người nàng.
Nếu bạn hỏi ta có điểm gì hơn người, thì ta chỉ có thể nói, ta được sinh ra với một chiếc chuông đeo trên cổ.
Đây là việc hiếm có xưa nay, nghe nói ngày đó khi Phượng hoàng đế hậu biết tin đã sai người mang ta đến để xem.
Cha ta khi ấy ôm theo ta vừa ra đời, vui vẻ đến trình diện.
Chiếc chuông kia quả thật rất bình thường, ngay cả quả lắc bằng đồng nhỏ bên trong cũng không có, nên không thể tạo ra âm thanh, không có gì thú vị cho lắm.
Phượng đế và Phượng hậu quả nhiên mất đi sự hứng thú, một lát sau Phượng hậu hỏi: “Đứa bé đã được đặt tên chưa?”
Cha ta trả lời: “Gọi là Qua” – Ô Qua.
Đúng rồi, ta còn có hai anh trai, một người tên là “Cáp” (tiếng cười ha hả), một người tên là Oa (tiếng khóc oe oe).
Cảm tạ cha ta vì đã không đặt tên ta là Ga (tiếng răng rắc).
Ta càng biết ơn Phượng hậu, người đã nói rằng “Qua” nghe không hay, sinh ra đã có chuông trên cổ, nên hãy gọi là Lục Lạc đi.
Ô Lục Lạc.
Phượng hậu rất thiện lương, còn nói: “Đứa trẻ này nhìn thật là ngoan ngoãn, khi nào được một trăm tuổi hãy đưa đến Triêu Vân thần điện đi.”
Cha ta rất hào hứng, sau khi ông trở về, có một người trong tộc đã chào hỏi: “Ha ha, úi chà, ngươi đã về rồi ư?”
“Đúng rồi, ta đã gặp được Phượng đế cùng Phượng hậu.”
“Ôi, thế con gái ngươi được ban tên chưa?”
“Làm sao ngươi biết con gái ta không còn có tên Ô Qua nữa. Bây giờ, con bé tên là Ô Lục Lạc, Phượng hậu đã đặt tên này cho con bé đó.”
“Lục Lạc, nghe hay quá.”
“Ngươi biết không, Lục Lạc của chúng ta khi tròn một trăm tuổi sẽ được đưa đến Triêu Vân cung hầu hạ, Phượng hậu khen Lục Lạc là một cô bé ngoan.”
“Ôi, quá tốt rồi, chúng ta mau đi mời lão tộc trưởng đến cầu phúc cho Lục Lạc của ngươi đi.”
Hoạt động cầu phúc có nghĩa là tất cả mọi người trong tộc tập hợp lại, được tộc trưởng dẫn đầu, cùng nắm tay và hô vang hết sức:
“Phương Đông có mặt trời mọc, ôi chà chà! Nơi mặt trời mọc có cây lớn, ôi chà chà! Quạ ba chân sống trong cây này, ôi chà chà! Thần điêu đến ban phước lành, ôi chà chà! Phúc khí này ban đến cho ai? Hãy ban cho Lục Lạc nhỏ của chúng ta này, ôi chà chà!
Khi ta một trăm tuổi, ta đã trở thành một thiếu nữ.
Cùng ta đến hậu hạ bên cạnh Phượng hậu còn có Hướng Vi tỷ tỷ của tộc Đan Tước.
Nàng ấy rất giỏi giang, là con gái của tộc trưởng tộc Đan Tước, sở dĩ được nuôi dưỡng ở Triêu Vân điện là vì tương lai nàng ấy sẽ thành thân với Đại điện hạ.
Ngu Dương thần quân khi đó mới năm trăm tuổi nhưng đã có khí thế bất phàm, phong tư ngời ngời, thiếu niên có dung mạo xuất trần như ánh trăng rằm, nhìn thấy nhưng không thể với tới.
Đợi đến khi chúng ta trưởng thành đến độ tuổi thanh xuân đẹp nhất cuộc đời như ngài ấy lúc đó thì ngài ấy đã trở thành bộ dạng lạnh lùng băng giá, mặt mày thâm trầm.
Ta chưa bao giờ dám nhiều lời với ngài ấy.
Bởi vì Hướng Vi tỷ tỷ nói với ta, điện hạ không thích nô bộc từ tộc Quạ.
Trong Triêu Vân điện có rất nhiều nô bộc tộc quạ, tuy rằng ta lớn lên bên cạnh Phượng hậu, được người đối xử vô cùng ân cần, nhưng trong lòng ta vẫn luôn cảm thấy tự ti, ta thấy mình cũng không khác gì những nô bộc Quạ khác.
Tộc Quạ đen của bọn ta trong mắt các thần điêu khác là thấp kém nhất.
Trước mặt Phượng tộc, lại càng không ngóc đầu dậy nổi.
Bởi vì vậy, khi ở Triêu Vân thần cung, từ nhỏ ta đã luôn nhu thuận thành thật, thành thật đến mức Phượng hậu có lúc không chịu được, thường bảo Hướng Vi tỷ tỷ đưa ta ra ngoài du ngoạn thường xuyên hơn.
Hướng Vi tỷ tỷ hay nói ta là bé ngốc.
Nàng nói riêng với ta, ý tứ của Phượng hậu là thế này:
“Lục Lạc lớn lên bên cạnh bổn cung, nhưng vẫn không thay đổi được bản chất ngu ngốc của tộc Quạ.”
Thỉnh thoảng, Hướng Vi tỷ tỷ sẽ đưa ta đến Tử Nguyên thần cung chơi.
Ngẫu nhiên sẽ gặp được Xán Dương công chúa của Kim Điêu tộc.
Ta rất sợ nàng ta, nàng gọi Phượng đế là cậu ruột, ở Tử Nguyên cung hành xử tự do, trên tay luôn mang theo một cây roi vàng và thường bày ra vẻ kiêu ngạo hống hách.
Nàng ta thường xuyên mâu thuẫn với Hướng Vi tỷ tỷ, thích trêu chọc tỷ ấy là họ hàng gần với loài gà, khiến Hướng Vy tỷ tỷ tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
Lúc đại điện hạ đọc sách lụa giết thời gian thì lư hương trong điện luôn có khói bay lượn lờ, trên người ngài ấy là cẩm bào chói loá, nhưng ta chỉ có thể nhìn thấy một góc áo mà thôi.
Bình thường khi đó Hướng Vi tỷ tỷ cũng sẽ yên lặng, nhưng nếu có công chúa Xán Dương xuất hiện, hai người sẽ lại gây chuyện với nhau, không ai nhượng bộ ai mà sẽ tranh cãi ầm ĩ.
Nhưng khi đại điện hạ nâng nhẹ mí mắt nhìn các nàng ấy, lạnh lùng liếc qua, các nàng sẽ lập tức ngậm miệng lại.
Khi bọn họ ở trong điện, ta thường nghịch đá dưới gốc cây, nhân tiện tưới nước cho cây.
Bởi vì ta được Hướng Vi tỷ tỷ đưa đến nên ở Tử Nguyên điện cũng không ai quản lý ta.
Chỉ là Hướng Vi tỷ tỷ mỗi lần nhìn thấy đều cười nhạo ta, tỷ ấy nói rằng đó là cây Tinh Tú, một loại cây thần được tạo ra từ các vì sao trên bầu trời, có linh căn bẩm sinh, không cần tưới nước.
Ta ngước nhìn thân cây và cảm thấy không đúng lắm, trên cành có lá nhưng lại rất thưa thớt, xơ xác, không có dáng vẻ xum xuê của những cây đại thụ.
Hướng Vi tỷ tỷ lại nói thêm: “Nó chỉ trở nên mạnh mẽ vào ban đêm và hấp thụ linh khí của các đất trời làm thức ăn. Sau khi trưởng thành, nó sẽ kết trái.”
Nếu Xán Dương công chúa mà có mặt, nàng sẽ mỉa mai nói: “Cô ta chỉ là một con quạ thì biết cái gì, ngươi ở chung với đồ ngu này cũng bị ngốc theo à?”
……
Tuy nghe thế nhưng lần khác đến đây, ta vẫn tiếp tục tưới nước cho cây Tinh Tú.
Ta còn trồng dưới táng cây một ít hạt giống hoa, đợi khi hoa nở sẽ có nhiều màu sắc xanh, đỏ, tím, vàng … rất đẹp.
Hướng Vi tỷ tỷ ngạc nhiên hỏi ta: “Muội trồng gì bên cạnh gốc cây của điện hạ vậy? Tỷ tưởng đó chỉ là mấy cây cỏ thôi chứ?”
“Là một loài hoa nhỏ.”
Ta cúi đầu thành thực trả lời, cứ nghĩ rằng mình đã làm sai chuyện gì nên không dám ngẩng đầu lên.
Bởi vì lúc này đại hiện hạ dung mạo tuấn tú đang đứng dưới mái hiên, hai hàng chân mày cau lại, lạnh lùng nhìn ta.
Ngài ấy thản nhiên hỏi: “Tại sao lại trồng hoa?”
“Vì cây này cô đơn quá, nó là cái cây duy nhất trong sân.”
Hướng Vi tỷ tỷ không nhịn được mà bật cười khúc khích, nhướng mày nói: “Lục Lạc, muội thất sự là một con quạ ngốc, đó là cây thần, cây thân không biết cô đơn.”
Tỷ ấy nói không đúng, dù có là cây thần nhưng vẫn sẽ cô đơn.
Ta sẽ không nói cho bọn họ biết, khi ta ở dưới tán cây buồn chán muốn chết, thỉnh thoảng vì mệt quá sẽ tựa đầu vào gốc cây chợp mắt, khi đó nó sẽ vươn nhưng cành cây không mấy tươi tốt, nương theo hướng mặt trời mà che nắng trên đầu cho ta.
Ta cảm nhận được nó thực sự rất cô đơn.
Nhưng ta sẽ không nói ra, ta biết dù ta có nói, Hướng Vi tỷ tỷ cũng sẽ không tin, tỷ ấy sẽ lại cười nhạo ta.
Đại điện hạ dĩ nhiên lại càng không tin, liền hỏi ta: “Ngươi có biết đây là hoa gì không?”
“Thưa, không biết ạ, lần trước khi về thăm nhà, nô tỳ đã nhặt được hạt giống ven đường.” Ta nhỏ giọng trả lời.
Kể từ khi một trăm tuổi được đưa đến Triêu Vân điện, Phượng hậu nhân từ, cho phép ta mỗi năm đều có thể trở về nhà một lần, thăm cha mẹ và thân tộc ở bên vách đá.
Những hạt giống hoa này, ta nhặt được trên đường về nhà lần trước.
Đại điện hạ nhìn khóm hoa, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Đây là hoa ban trưa, hay còn gọi là hoa mặt trời.”
Ngài ấy dừng lại một chút, dường như muốn nói thêm điều gì, nhưng lại thôi, trước khi xoay người rời đi, ngài ấy nói với nô bộc bên cạnh: “Xúc nó bỏ đi.”
Giọng nói bình thản, không nghe ra được vui buồn.
Nhưng Hướng Vi tỷ tỷ lại trách móc ta, trên đường về giận dữ nói: “Lần sau tỷ sẽ không đưa muội theo nữa. Điện hạ vốn dĩ đã không thích nô bộc tộc Quạ mà muội lại làm phiền như vậy.”
“Hôm nay may mà không có công chúa Xán Dương ở đây, nếu không nàng ta sẽ xem tỷ ngốc giống như muội và sỉ nhục tỷ cho xem.”
Chú thích:
(*) một vạn khoảnh tương ứng khoảng 67.000 hecta.

Bình luận về bài viết này