Vào ngày tuyết ngừng rơi, chiếu chỉ sắc phong Nhan Thời Tình thành Thần phi truyền đi khắp lục cung, nội quy trong cung rất nghiêm ngặt, không bao giờ xuất hiện tin đồn xôn xao, chỉ đến đêm khuya mới có vô số mạch nước ngầm nổi lên. Mà mọi dòng nước ngầm đều muốn kéo theo Hợp Hoan điện vào một dòng xoáy không thấy đáy.
Nhan Thời Tình dựa lưng vào song cửa sổ, nhìn Tố Ngọc cúi đầu giúp nàng bôi thuốc tan bầm, đang nhìn đột nhiên nàng bật cười châm biếm. Tố Ngọc giật mình, vội vàng ngẩng đầu nhìn nàng, nhưng thấy có điểm nào đó kì lạ, Nhan Thời Tình che miệng, cười nói với Tố Ngọc:
“Không có việc gì đâu, ta thực sự không thấy đau, không cần phải bôi thuốc làm gì, qua vài ngày sẽ tự hết bầm thôi. Ta chỉ đang suy nghĩ đến Thục phi, ngươi nói xem, Bạch Ức Tiêu có phải cả đêm đều hận quá mà mất ngủ phải không?
Tố Ngọc nhìn thấy bộ dạng cười to của Nhan Thời Tình, vô thức rụt tay lại, nhưng cuối cùng vẫn không dám nói gì, chỉ cúi đầu tiếp tục bôi thuốc lên những vết bầm của Nhan Thời Tình.
Nhan Thời Tình cười một lúc lâu, cho đến khi tiếng cười biến thành tiếng ho nghẹn trong cổ họng, nàng mới cảm thấy đủ. Ngẩng đầu nhìn ra cửa sổ, bên ngoài là vườn hoa ngập tràn ánh sáng, cảnh vật dưới tuyết trắng, rực rỡ đến chói mắt.
“Tố Ngọc, chúng ta đến thăm Chỉ Ninh đi.”
“Nương nương, không phải người vừa đi thăm công chúa vào buổi sáng rồi sao?”
“Chỉ là ta rất muốn gặp Chỉ Ninh, bệnh của bé con đã đỡ nhiều rồi, ta hi vọng ngày mai sẽ đưa bé về luôn Hợp Hoan điện.”
Tố Ngọc im lặng lắng nghe, tuy cảm thấy lời nói của Nhan Thời Tình rất trẻ con nhưng vẫn ngoan ngoãn đỡ nàng đứng dậy, giúp nàng tắm rửa, thay quần áo.
Trang điểm xong, Nhan Thời Tình ngơ ngác ngồi trước bàn trang điểm, cẩn thận ngắm chính mình trong gương đồng, nhẹ nhàng mỉm cười hỏi:
“Ngươi thấy ta có giống tỷ tỷ không?”
Tố Ngọc cau mày, lặng lẽ đặt chiếc lược trên tay xuống bàn, yên lặng không trà lời. Mà, Nhan Thời Tình cũng không phải thực sự muốn hỏi Tố Ngọc.
Từ khi được sắc phong thành Thần phi, mỗi ngày nàng đều nhìn vào gương và tự hỏi mình như vậy.
Nhìn hình ảnh của mình phản chiếu trong gương, nụ cười trên môi nàng liền bị dập tắt, đuôi lông mày tuy bất động nhưng ánh mắt thì tối sầm lại như hồ nước đóng băng vào mùa đông. Trong kí ức nàng, từ khi tỉ tỉ vào cung, ánh mắt luôn buồn bã, dịu dàng đồng thời lại ngập tràn sự bất lực.
Nhan Thời Tình nhìn thần thái đoan trang của chính mình vẫn còn cảm thấy hơi xạ lạ, như vậy nàng càng giống Nhan Sơ Tế hơn nữa. Ngẩng người một hồi lâu, nàng mới hồi phục tinh thần, nở một nụ cười tự giễu đầy cay đắng, rồi quay người nói:
“Tố Ngọc, đi thôi.”
“Vâng, nương nương.”
Cung nữ mang đến một chiếc áo lông cáo trắng, choàng cho Nhan Thời Tình, cẩn thận như đang nâng niu một bình sứ cổ. Nhan Thời Tình vịn tay Tố Ngọc bước ra khỏi phòng, ngồi trên kiệu. Bên ngoài, trời thực sự rất lạnh, nước đều đã đóng thành băng, mặc dù mặt trời đã nhô lên cao nhưng không làm cho người ta cảm nhận được bất cứ tia ấm áp nào, ánh sáng phản chiếu từ chiếc áo lông cáo trắng khiến cho cả người Nhan Thời Tình thoạt nhìn như bị bao phủ bởi băng tuyết.
Đoàn người đi đến gần Tiêu Phòng điện, từ xa đã nhìn thấy rất nhiều người tụ tập, ánh mắt Tố Ngọc sắc bén, liếc mắt một cái liền lo lắng thấp giọng nói với Nhan Thời Tình:
“Nương nương, là Thục phi.”
Nhan Thời Tình cụp mắt xuống, liếc nhìn Tố Ngọc, miễn cưỡng nâng cằm lên, Tố Ngọc hiểu ý, cất cao giọng nói với các thái giám đang khiêng kiệu:
“Đi tiếp đi, đừng để bị chậm lại. Hôm nay trời lạnh, đừng để nương nương bị đông cứng.”
Đoàn nghi trượng của Hợp Hoan điện chậm rãi di chuyển, đến thẳng cửa Vị Ương cung mới ngừng lại. Phía trước cung điện đã chật ních người, cung nữ và thái giám đều đang vậy quanh một phi tần khoác áo lông cừu màu nhạt.
Nhan Thời Tình vịn tay Tố Ngọc, kiêu ngạo bước xuống kiệu, quấn chặt áo choàng lông cáo của mình, chậm rãi đi về phía vị phi tần kia, nhẹ nhàng mở miệng:
“Ức Tiêu tỉ tỉ, tỉ đang chắn đường ta.”
Lời nói của Nhan Thời Tình, dưới ánh mặt trời của Vị Ương cung, hoá thành một mảnh sương mù trắng tinh. Cung nữ bên cạnh Thục phi đỏ mặt, chưa cần Thục phi lên tiếng đã nổi giận nói:
“Thần Phi nương nương thật to gan, người dám khi dễ Thục phi nương nương thế này à? Người dám không để Thục phi nương nương vào mắt hay sao?”
Nhan Thời Tình không thèm để ý đến cung nữ mà quay mặt lại, nhìn thẳng vào Bạch Ức Tiêu, nhếch mép cười khó hiểu. Bạch Ức Tiêu cũng không hề tức giận, ngược lại còn cản cung nữ, đôi mắt hạnh bình tĩnh như nước, không hề có dấu hiệu dao động, quay lại nhìn Nhan Thời Tình khẽ thở dài, bộ diêu (*) bằng bạc đung đưa bên thái dương, giống như một luồng ánh sáng điểm xuyết trên mái tóc đen dài:
“Nhan muội muội, ngươi thật là có vận khí tốt, Yến quốc công phủ đã suy tàn đến tận xương tuỷ, ngươi thì chưa kịp gả đã goá chồng, Yến gia không còn chỗ cho ngươi dung thân nữa nên phải vào cung làm nô tì. Nói trắng ra, nữ nhân bình thường ở vào hoàn cảnh này đã sớm chấp nhận số phận, không nghĩ tới muội muội lại có nhiều tham vọng như vậy. Chỉ với khuôn mặt xinh đẹp và bộ dáng quyến rũ đã giành được tiền đồ tốt đẹp cho mình. Thật sự rất đáng ngưỡng mộ. Nhan hoàng hậu dưới suối vàng hẳn sẽ vô cùng vui mừng khi thấy cảnh này.”
Thanh âm của Bạch Ức Tiêu rất trong sáng nhưng đi vào tai Tố Ngọc đều là sự lạnh lùng độc ác, khiến người ta rợn hết sống lưng. Sắc mặt Nhan Thời Tình vẫn như cũ, không lộ ra chút bối rối nào, thậm chí còn cong môi cười rất hồn nhiên:
“Ức Tiêu tỉ tỉ, tỉ đang ghen tị với muội muội à?”
Bạch Ức tiêu nghe xong không khỏi bật cười, nàng ta tiến lên vài bước, đứng trước mặt Nhan Thời Tình, tay trái nhẹ nhàng chạm vào má nàng, bàn tay lạnh như băng đó chỉ hận không thể đông cứng nụ cười trên môi Nhan Thời Tình.
Nụ cười ấy giảo hoạt đến mức Bạch Ức Tiêu muốn huỷ hoại nó bằng mọi giá.
“Nhan muội, thời gian làm người ta hiểu rõ lòng mình, ngươi chỉ dựa vào bộ dáng giống như đúc tỉ tỉ, chỉ bằng một phần tâm tư đó của ngươi, há có thể mê hoặc bệ hạ cả đời.
Nhan Thời Tình nghe hàm ý trong lời Bạch Ức Tiêu, ý cười trên mặt ngày càng sâu, nàng nhìn thẳng vào mắt Bạch Ức Tiêu, dụng giọng điệu dịu dàng trả lời:
“Bạch tỉ tỉ, ngươi một lòng say mệ bệ hạ, Lục cung ai ai cũng biết. Tình cảm ngươi dạt dào nhưng tiếc thay, lại không được bệ hạ chú ý. Tỉ tỉ ta cũng biết, ngươi thật sự chỉ có thể kém cỏi như vậy.”
Nói xong, nàng nhẹ nhàng gạt tay trái của Bạch Ức Tiêu ra, mỉm cười xoay người, đi thẳng vào cổng Tiêu Phòng điện. Bạch Ức Tiêu đứng sững người, hai mắt đỏ hoe, cung nữ vội bước lên đỡ nàng ta, lại bị Bạch Nhất Tiêu đẩy sang một bên.
“Nhan Thời Tình, ngươi đừng kiêu ngạo, ta sẽ cho ngươi nếm hậu quả của việc không biết chừng mực, cẩn thận kẻo còn chết thảm hơn cả tỉ tỉ ngươi.”
Giọng nói tàn nhẫn của Bạch Ức Tiêu vang lên phía sau lưng nhưng Nhan Thời Tình lười dừng lại, nàng còn không thèm chớp mắt một cái, chỉ tiếp tục bước về phía trước, một đường đi thẳng đến phòng Khang Lạc công chúa.
Vừa bước vào cửa, Nhan Thời Tình yêu cầu cung nhân giữ im lặng, nàng cởi áo choàng ra trước, đứng bên lò sưởi một hồi lâu, sau khi khí lạnh trên người tan hết, nàng mới ra hiệu cho cung nhân thông báo.
Một lát sau, Khang Lạc công chưa liền lẫm chẫm chạy ra khỏi phòng, nhào vào vòng tay của Nhan Thời Tình, nàng mỉm cười bế Chỉ Ninh và hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của bé. Chỉ Ninh mỉm cười hạnh phúc và ôn chặt cổ Nhan Thời Tình, yêu kiều hỏi:
“Mẫu hậu, khi nào Chỉ Ninh mới được chuyển đến ở cùng với mẫu hậu ạ?”
Nhan thời tình vuốt vuốt mũi công chúa, mỉm cười nói:
“Chỉ Ninh, dì đã nói với con mấy lần rồi, con không thể gọi dì là mẫu hậu, Chỉ Ninh phải gọi là mẫu phi nhé.”
Khang Lạc công chúa còn chưa tới hai tuổi, không hiểu rõ sự khác biệt trong cách xưng hô, khi Nhan Thời Tình nhắc nhở, bé liền ngoan ngoãn vâng lời, tiếp tục làm nũng:
“Mẫu phi, Chỉ Ninh thấy đã khoẻ rồi. Hôm nay, thái y nói chỉ còn ho xíu thôi, không đáng lo ngại.”
Nhan Thời Tình âu yếm nhìn công chúa phấn điêu ngọc mài trong lòng, khẽ hôn nhẹ lên trán, dịu dàng đáp:
“Chỉ Ninh ngoan, nghe lời Thái y dặn dò, chờ Chỉ Ninh hết ho hẳn, mẫu phi sẽ ở cùng con cả ngày, không bao giờ rời xa con nữa.”
Đây là lời thực lòng của Nhan Thời Tình, trên thế gian này, ngoại trừ Chỉ Ninh ra, đã không còn ai để nàng lưu luyến nữa rồi.
CHÚ THÍCH:
(*) Bộ diêu là một món trang sức, có sợi dài dài, đung đưa hai bên thái dương, như hình minh hoạ:


Bình luận về bài viết này