Ta gặp được Thôi Bảo Nhi dưới tàng cây cổ thụ ở vùng hoang dã, cách trấn Vụ Lý mấy trăm dặm.
Lúc ấy, nắng chiều đang tắt dần và gió núi nổi lên, chỉ có ta là con quạ duy nhất đang đậu trên cành cây và khóc.
Ở vùng hoang vu này lại có một con quạ đen gào thét tru tréo, quả thật trông khá đáng sợ.
Vì vậy, khi Thôi Bảo Nhi đi ngang qua dưới gốc cây, trừng mắt to như cái chuông đồng và mái tóc dựng ngược nhìn ta, ta nhất thời quên khóc, mở to mắt tròn xoe nhìn lại hắn.
“Đúng là gặp quỷ rồi.” – Hắn nói.
“Không phải là quỷ, là quạ đen” – Ta lên tiếng nhắc nhở.
“A, chết rồi, gặp phải tà thuật rồi. Ta nhất định là đang nằm mơ, nếu là thần xin thỉnh về miếu, là ma xin thỉnh về mộ phần, là yêu quái xin quay lại núi. Ta không thấy, không nghe, không biết gì hết…”
Hắn nói rất nhanh, trên lưng mang một cái giỏ rách, bịt tai và chạy chân trần như điên.
Ta vỗ cánh vội vàng đuổi theo hắn: “A! Tiểu ca ca, người đừng bỏ đi, ta sợ hãi..”
“A. Đừng đến đây. Ta còn sợ hãi hơn.”
Ta đuổi theo hắn hai mươi dặm, thành công đuổi hắn quay trở về dưới gốc cây tử đằng khô.
Thôi Bảo Nhi sắp khóc đến nơi.
“Đồ yêu quái, ngươi rốt cuộc muốn làm gì, cả đời ta chưa từng làm chuyện gì xấu, nhà ta lại cực kì nghèo khổ, tại sao ngươi lại bám theo ta làm gì?”
“Ta không phải quái vật, ta là chim thần đến từ núi Bồng Lai, tên gọi Lục Lạc.” Ta sắp khóc đến nơi, đáng thương nhìn hắn: “Đừng đi mà, ta sợ.”
Ta quả thực sợ hãi, đây là vùng hoang dã vắng tanh, ta đã đậu trên cành cây này được ba ngày rồi.
Mười hôm trước, ta cùng anh trai từ núi Bồng Lai bay đến đây, kết quả khi trở về gặp phải thời điểm mặt biển có sương mù, ta bị tụt lại phía sau, đành phải bay trở về đây đợi bọn họ quay lại tìm ta, đợi một mạch đã ba ngày rồi.
Đây là lần đầu tiên ta đến nhân gian, thỉnh thoảng lại thấy những con đại bàng bay lượn trên vách núi bên cạnh nên ta đương nhiên rất sợ hãi.
Tuy rằng quần áo Thôi Bảo Nhi rách rưới nhưng đôi mắt lại sáng như sao, nên ta nghĩ hắn có lẽ là một người tốt.
Hắn quả thật là một chàng trai có tấm lòng nhân hậu, sau khi nghe thấy ta giải bày nỗi sợ, liền thở phào nhẹ nhõm, gỡ cái giỏ ra và ngồi dưới gốc cây.
“Được rồi, quạ đen bé nhỏ, ta sẽ ở lại với ngươi một lát.”
“Tên ta là Lục Lạc.”
“Ồ, tên ta là Thôi Bảo Nhi, ta sống ở thôn Thanh Ngưu.”
Thôi Bảo Nhi đã ngồi dưới gốc cây cả một canh giờ đến khi trời tối hẳn và chia cho ta những quả mọng hái trên núi.
“Đến lúc ta phải về nhà rồi.” Hắn nói.
“Ngươi có thể đừng đi được không? Ta sẽ báo đáp ơn này của ngươi.” – Ta bật khóc.
“Ha ha ha, ngươi chỉ là một con quạ, làm sao có thể báo đáp được ta?” Hắn cười, nói bằng giọng trêu chọc, nhìn xung quang rồi treo lên cành cây bằng đôi chân trần.
“Được rồi, ta sẽ mở lòng tư bi, sợ rằng ban đêm sẽ có sói xuất hiện nên sẽ cùng ngươi đợi trên cây nhé.”
Dưới ánh trăng trên núi, một người, một quạ, ở nơi yên tĩnh hoang sơ cùng nhau hàn huyên trò chuyện.
Hắn kể thôn Thanh Ngưu của bọn họ rất nghèo, rất nhiều người trong nhà chỉ có bốn vách tường như hắn. Tuy có ngọn núi làm chỗ dựa để mưu sinh nhưng họ vẫn luôn chịu đói trong mùa đông giá rét.
Ta kể rằng núi Bồng Lai của chúng ta là chốn tiên cảnh, nơi Phương hoàng thần thánh ngự trị, bảo hộ thế gian an ổn.
Hắn nói, gia đình quý tộc họ Triệu ở trên trấn là giàu nhất trong vòng trăm dặm xung quanh, Triệu gia còn có nhiều chuột hơn mèo.
Ta nói, tộc quạ đen chúng ta cũng rất lợi hại, núi Bồng Lai có nhiều chim thần như vậy, cũng chỉ có Phượng hoàng và quạ đen là có thể vượt vùng núi rừng đầy chướng khí mù mịt, để bay qua biển Hoa Đông.
Cuối cùng, hắn kể cho ta nghe câu chuyện về người đàn ông đời Tống ôm cây đợi thỏ.
Ta ngẫm nghĩ rồi kể cho anh ấy nghe câu chuyện con quạ đen uống nước.
Câu chuyện này không có gì mới lạ, hầu như mọi người ở nhân gian đều biết, nhưng trong câu chuyện của tôi, con quạ sau khi trở về núi Bồng Lai lại gặp một kết thúc bi thảm.
“Nó tìm thấy một chiếc bình, trong đó có chứa quá ít nước nên nó ngậm từng hòn sỏi và bỏ vào trong, cuối cùng nó cũng uống được nước. Tuy nhiên, sau khi quay lại núi Bồng Lai, nó đã bị tộc trưởng thiêu chết.”
“Tại sao?” Thôi Bảo Nhi ngạc nhiên hỏi.
“Nó bị bệnh, trong đầu sinh ra một lớp thảm đen. Cái đó giống như bệnh dịch ở nhân gian của các ngươi vậy, chỉ có loài quạ đen chúng ta mới có thể bị nhiễm thôi.”
“Tại sao lại đoán được đầu nó có lớp thảm?”
“Nó biết ngậm đá bỏ vào bình, lại còn nói Chim Thần trên cây Phù Tang có ba cái chân, mười lăm cái móng vuốt.”
“Ha ha ha ha ha …”
“Thôi ca ca, tại sao ngươi lại cười?”
“Lục Lạc, cái thảm đen mà ngươi vừa nói, ở nhân gian bọn ta còn có một cái tên khác.”
“Tên gì?”
“Đầu óc”
“Đầu óc? Đó là cái gì vậy?”
Ta mở tròn xoe hai mắt nhìn hắn, vẻ mặt khó hiểu. Thôi Bảo Nhi nghiêm túc nói: “Đó là trí thông minh, hay còn gọi là hiểu biết.”
Ta như cũ, vẫn không hiểu, lắc lắc đầu: “Ta không hiểu, nghe ngươi nói thật đáng sợ.”
“Không trách được các ngươi bị gọi là quạ ngốc.”
“Đúng vậy, ban đầu tộc chúng tôi được gọi là quạ ngốc.”
Ta thản nhiên nói: “Nếu thảm kia gọi là đầu óc như ngươi nói, chúng ta đều không cần, bởi vì đầu óc thật đangs ợ, có cơ hội sẽ ăn luôn chúng ta.”
“Ai nói với ngươi?”
“Tất cả tộc quạ đen đều nói như vậy.”
“Các ngươi thật là ngu xuẩn.”
“Cảm ơn.”
“Xong rồi, đúng là ngu hết thuốc chữa.”
Ta cùng hắn nói chuyện phiếm một lúc, trên núi hoang vu đột nhiên phát ra ánh sáng rực rỡ cùng với một âm thanh vang thấu trời xanh truyền đến, bầu trời tối và âm u, gió mây kéo đến cuồn cuộn khiến tim ta đau nhói.
Thôi Bảo Nhi sợ đến mức ôm lấy cành cây và la hét.
Ta ngạc nhiên, dang rộng đôi cánh chuẩn bị bay đi, rồi nói với hắn: “Khi nào rảnh rỗi, ngươi hãy lên núi khai thác đá, được bao nhiêu đều giữ lại, một năm sau ta sẽ nhờ anh trai đến thu thập.”
“A?”
“Ta đi đây, điện hạ của tộc Phượng hoàng đã đích thân đến đón ta rồi.”

Bình luận về bài viết này