Khi mở mắt ra lần nữa, Nhan Thời Tình phát hiện mình đang nằm trong một tẩm điện xa lạ, bên cạnh có một cung nữ đang ngồi, có vẻ như đã canh giữ bên người nàng rất lâu, vừa thấy nàng mở mắt đã bật khóc:
“Nhị tiểu thử, người rốt cuộc cũng đã tỉnh dậy.”
Nhan Thời Tình nghe tiếng, nàng cau mày và nhìn kĩ hơn cung nữ trước mặt, nàng nhận ra đây là cung nữ tuỳ thân của Sơ Tế tỉ tỉ, là người cũ của phủ Yến quốc công, tên là Tố Ngọc. Tố Ngọc đỡ Nhan Thời Tình đứng dậy, rớt cho nàng chén trà nóng, Nhan Thời Tình khó nhọc nuốt xuống, cảm thấy cổ họng đau nhức từng cơm, hẳn là do lúc nãy bị Tạ Quân bóp cổ.
“Nhị tiểu thư, có chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao toàn thân người đều bị thương?”
Tố Ngọc vừa hỏi vừa nhẹ ngàng nâng cánh tay Nhan Thời Tình, ống tay áo vén lên vài tấc, để lộ ra nhiều vết bầm lớn. Nhan Thời Tình nhẹ nhàng lắc đầu và vỗ nhẹ vào tay Tố Ngoc để trấn an:
“Không có gì, ta muốn đến tang lễ tiễn tỉ tỉ lần cuối. Nhưng lính canh nói rằng ta chỉ là một cung nữ, không có tư cách nhìn thấy quan tài của hoàng hậu. Dù ta có van xin thế nào đi chăng nữa, bọn họ cũng không đáp ứng. Có thể là do bị bọn họ động tay động chân vào thời điểm đó …”
Tố Ngọc nghe xong những lời Nhan Thời Tình nói, nước mắt rơi lã chã như hạt ngọc vỡ, nàng nắm lấy tay Nhan Thời Tình nức nở:
“Nhị tiểu thư, sao người ngốc thế? Ngày đưa tang, thành Trường An có trận tuyết lớn nhất lịch sử.”
Nhan Thời Tình mỉm cười đau lòng, đưa tay vuốt tóc Tố Ngọc, gật đầu nói:
“Đúng vậy, có lẽ, ngay cả ông trời cũng biết, một người tốt đẹp như tỉ tỉ ta không nên có kết cục như vậy. Tố Ngọc, em hãy nói cho ta biết, những kẻ đã hại chết tỉ tỉ ta, nghe tiếng gió tuyết đêm đó, bọn họ có thể ngủ yên hay không?”
Nhan Thời Tình nói xong, hai tay vô thức nắm chặt lấy góc chăn, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay mà không cảm thấy đau đớn.
“Bạch gia, Đại tướng quân phủ, Thục phi, ta sẽ không bỏ qua cho bọn họ, một người cũng không. Ta sẽ khiến cho bọn họ phải chịu sự trừng phạt gấp ngàn lần vì tội ác mà bọn chúng đã gây ra.”
Tố Ngọc nhìn thấy Nhan Thời Tình kích động như vậy, có chút sợ hãi, liền dang hai tay ra, ôm Nhan Thời Tình vào trong lòng, muốn an ủi tiểu thư, nhưng mở miệng ra, lại không biết phải bắt đầu từ đâu.
Nhan Thời Tình chậm rãi buông lỏng hai tay, cả người dựa vào lòng Tố Ngọc, chủ tớ hai người cứ như vậy ôm chặt nhau. Trải qua một khoảng thời gian, Nhan Thời Tình mới sực nhớ, hỏi Tố Ngọc hôm qua sau khi mình hôn mê, rốt cuộc đã xảy ra những việc gì, tẩm điện này là ở đâu.
Tố Ngọc nói, không ai biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết hoàng thượng nổi giận đùng đùng từ Tiêu Phòng điện đi ra, sau đó bước vào thì đã thấy Nhan Thời Tình hôn mê trên giường. Trước khi đi, Hoàng thượng hạ lệnh đưa nàng đến Hợp Hoan điện nghỉ ngơi, còn cố ý phân phó Tố Ngọc đến hầu hạ.
“Té xỉu ở trên giường…”
Nhan Thời Tình lặp lại lời nói của Tô Ngọc, nàng nhớ rõ ràng mình xỉu trên mặt đất, vậy có lẽ chính Tạ Quân đã bế nàng trở về giường. Nghĩ đến điều này, tròng lòng nàng không khỏi cười lạnh. Nàng mạo hiểm phạm tội tru di cửu tộc để đánh một canh bạc lớn, nàng cược rằng Tạ Quân sẽ luyến tiếc dung mạo giống tỉ tỉ như đúc của nàng. Cuối cùng, nàng đã thắng cược.
Khi Tạ Quân nhìn thấy dung mạo nàng, hắn đã không thể che giấu được nhu tình nơi đáy mắt. Thiên hạ đều nói đế vương bạc tình, nhưng mà Tạ Quân không cách nào quên đi tình cảm thắm thiết đối với Nhan Sơ Tế.
Nhưng nhớ mãi không quên thì cũng chẳng để làm gì, hắn không thể bảo vệ được Nhan Sơ Tế, khiến nàng một mình đối mặt với sự đả kích của tam cung lục viện, trong tối ngoài sáng hãm hại không ngừng, cuối cùng để nàng nản lòng thoái chí mà buông tay trần thế.
Tình yêu đậm sâu của Tạ Quân suy cho cùng, chỉ là sự lưu luyến và tưởng niệm tồn tại trong lòng một người đàn ông. Nhưng những điều này chẳng thể bảo vệ Nhan Sơ Tế một chút nào. Chỉ còn lại khoảng không của sự tiếc nuối và tiếng thở dài bất lực.
Sau khi nàng mất đi, hắn mới tỏ ra đau lòng muộn màng, như thế sao dám gọi là một tấm chân tình được.
Nhan Thời Tình nhớ lại đêm qua, Tạ Quân liên tục gọi tên tỉ tỉ, khóc lóc cầu xin tỉ tỉ tha thứ, nàng chỉ cảm thấy trên thế gian này không có âm thanh nào có thể ghê tởm hơn được nữa.
Kể từ lúc tỉ tỉ khoác lên mình bộ phượng bào, liền trở thành cái gai trong mắt vô số người. Nhưng trong lòng Nhan Thời Tình, Tạ Quân mới đích thực là đầu sỏ gây nên cái chết của tỉ tỉ. Năm xưa, nếu không phải Tạ Quân một hai muốn cưới tỉ tỉ làm vợ, nàng đã không bị nhốt trong thâm cung một đời, còn trẻ đã phải hương tiêu ngọc vẫn. Hắn cưới tỉ tỉ nhưng không thể bảo vệ nàng chu toàn, đối với một đế vương như vậy, nàng không có cách nào biện minh cho hắn, lại càng không thể tha thứ.
Nghĩ đến đây, Nhan Thời Tình cảm thấy cổ mình lại đau đớn, nàng cố gắng chịu đựng, ngồi dậy, nói với Tố Ngọc:
“Gọi người đến giúp ta sửa soạn, ta muốn đến Tiêu Phòng điện thăm Chỉ Ninh.”
Tố Ngọc nhìn sắc mặt tái nhợt của Nhan Thời Tình, khuyên nàng nên nghỉ ngơi thêm một chút, nhưng Nhan Thời Tình kiên quyết lắc đầu, bỏ qua sự can ngăn của Tố Ngọc, lập tức xuống giường thay quần áo.
Tố Ngọc không thể làm gì khác, đành đỡ Nhan Thời Tình đứng dậy, vừa mới hầu hạ Nhan Thời Tình ăn mặc chỉnh tề, còn chưa kịp trang điểm, ngoài cửa đã có một cung nữ vội vàng tiến vào, thông báo với hai người, thái giám tuỳ thân của hoàng thượng đến đây, có lẽ sắp sửa tuyên chỉ.
Tô Ngọc nghe thế, hai tay run lên, đánh rơi chiếc lược, Nhan Thời Tình hít một hơi sâu, mạnh mẽ áp chế tâm tình phức phạp, mang theo Tố Ngọc ra cửa cung, quỳ gối tiếp chỉ.
“Yến quốc công phủ Nhan thị, là muội muội ruột của tiên hoàng hậu, chăm chỉ cẩn thận ôn nhu thiện lương, hầu hạ trong cung đã lâu, nay đặc biệt sắc phong chức vị Thần phi, ban cho Hợp Hoan điện.”
Nhan Thời Tình bình tĩnh nghe tuyên chỉ, nhưng sâu thẳm trong nội tâm, giống như có một lưỡi dao sắc bén cắt trái tim cô thành từng mảnh nhỏ, đau đớn không thể nào tả nổi. Nàng đã nghĩ đến cảnh mình bị phong thành phi tần. Nhưng khi khoảng khắc này đến, nàng mới nhận ra, nỗi đau này xé nát tim can, đau đớn hơn tất cả những gì nàng đã tưởng tượng.
Sau khi thái giám tuyên chỉ xong, Nhan Thời Tình nhắm mắt lại dập đầu tạ ơn, trong đầu nàng tràn đầy hình ảnh chàng thiếu niên ấy. Đúng là nàng không biết hổ thẹn, một lòng muốn trèo lên long sàng. Nhưng trong lòng nàng cũng có một hình bóng để nhớ thương và hoài niệm.
Thiếu niên ấy từng dẫn nàng đi cưỡi ngựa, từng hẹn thề sẽ đầu bạc răng long, cùng nàng tình chàng ý thiếp, giờ phút này đây đã không còn liên quan gì đến nàng nữa. Nàng âm thầm cười nhạo chính mình, nàng không phải đã sớm biết, chàng trai năm ấy đã không thể nào quay trở về hay sao? Bây giờ nàng còn đau lòng, thật là không cần thiết.
Thất thần một lúc, nàng lại một lần nữa kiềm chế suy nghĩ, cười yếu ớt ngẩng đầu, từ trong tay thái giám nhận lấy thánh chỉ vàng rỡ nặng nề.
Đây chính là chiếc gông vàng do nàng đích thân đeo lên cổ mình, nhưng chỉ cần có thể giúp nàng báo thù, gông xiềng này có nặng nề cực khổ thế nào, nàng cũng vui vẻ chịu đựng.
Thái giám của Tạ Quân hướng về phía Nhan Thời Tình hành lễ, nhỏ giọng nói:
“Thần phi nương nương, bệ hạ sai nô tài báo với nương nương một tiếng, sau khi Khang Lạc công chúa khỏi bệnh, sẽ cho công chúa chuyển đến Hợp Hoan điện sống cùng người.”
Nhan Thời Tình nghe vậy, cuối cùng cũng lộ ra chút thiện ý, nàng khẽ gật đầu với thái giám. Chờ đoàn người đi xa, nàng mới cúi đầu vuốt ve thánh chỉ, mang theo vẻ chờ mong quay về chỗ cũ, lẩm bẩm:
“Bạch Ức Tiêu, ngươi xem xem, đi đến bước đường này, hai chúng ta đã không thể hối hận được nữa rồi.”
Nói xong, Nhan Thời Tình cười xán lạn, nàng đem thánh chỉ áp lên má, nhẹ giọng nỉ non:
“Thục phi nương nương ơi, người ngàn vạn lần đừng mong có được kết cục tốt.”

Bình luận về bài viết này