Trong chính điện của Tiêu Phòng điện, Tạ Quân cuối cùng cũng mở mắt ra, hắn cảm thấy hai mắt đau nhức, như một vết thương vừa mới lành lại bị rách ra lần nữa, mi mắt nặng nề như bị đá đè lên.
Ngoài cửa sổ chỉ thấy một vùng toàn tuyết trắng, làm cho hắn không thể nhận ra được bây giờ là lúc nào, thái giám hầu cận nghe tiếng sột soạt trong rèm, vội vàng bước đến gần chờ nghe lệnh.
“Đang là giờ nào?”
“Khởi bẩm bệ hạ, bây giờ đã là canh ba giờ Thân rồi ạ.”
Nghe câu trả lời, Tạ Quân lập tức nổi giận, giơ chân đá thái giám ngã xuống, phẫn nộ hét lên:
“Đồ ngu xuẩn, tại sao không đánh thức trẫm sớm hơn, Chỉ Ninh đâu? Chỉ Ninh thế nào rồi?”
Thái giám lăn trên mặt đất hai vòng, vội vàng đứng dậy, vừa quỳ lạy, vừa cầu xin tha tội:
“Xin bệ hạ thứ tội, xin bệ hạ thứ tội. Công chúa đã uống xong thuốc buổi sáng, bây giờ đã hạ sốt và đang ngủ say ạ.”
Tạ Quân nghe nói liền sửng sốt, mừng rõ như điên hỏi:
“Lời ngươi nói có thật hay không? Mau mau lại đây hầu hạ trẫm thay quần áo. Bây giờ, trẫm phải đi gặp Chỉ Ninh. Nhanh lên.”
Thái giám vội vàng đứng dậy, nhanh chóng giúp Tạ Quân khoác thêm áo, hắn gấp đến mức chưa kịp đeo ngọc bội đã vội đi về phía thiên điện của Khang Lạc công chúa.
Bên ngoài phòng công chúa vẫn còn rất nhiều ngự y, nhưng vẻ mặt mọi người đã vui mừng hơn, Tạ Quân nhìn bọn họ một cái rồi vội vàng bước chân qua cửa.
Phòng của Khang Lạc có chút tối tăm, cung nữ hầu hạ cũng thưa thớt, Tạ Quân mơ hồ nhìn thấy một người phụ nữ ngồi bên giường công chúa. Nghe tiếng bước chân của hắn, nàng liền đứng dậy và quỳ trên mặt đất.
Tạ Quân đi đến bên giường, đưa tay sờ trán con gái, quả nhiên cơn sốt đã giảm đi rất nhiều, vẻ mặt Chỉ Ninh an yên, khoé môi còn vương nụ cười trong lúc chìm vào giấc ngủ say. Hòn đá lớn đè nặng trong lòng hắn rốt cuộc cũng đã hạ xuống, hắn thở ra nhẹ nhõm, hai chân mềm nhũn, ngồi xuống giường.
Tạ Quân yên lặng, ngắm con gái một lúc lâu. Hắn vô tình quay lại và nhìn thấy một cô gái mặc bồ đồ màu xanh lơ đang quỳ trước mặt. Hình bóng nàng vô cùng quen thuộc, chỉ cần nhìn thoáng qua đã khiến trái tim Tạ Quân đập loạn nhịp, hắn có chút thấp thỏm mong chờ, thấp giọng ra lệnh cho nàng:
“Ngẩng đầu lên.”
Nàng nghe vậy, không một chút do dự, liền ngẩng đầu lên, ngay lập tức, khuôn mặt không thể quen thuộc hơn và cũng không thể nhớ thương hơn hiện ra trước mắt Tạ Quân.
Hàng chân mày vẫn như núi mùa xuân, ánh mắt sáng trong như nước mùa thu, đầu mày cuối mắt đều giống như lần đầu hai người gặp mặt, giống như chưa từng trải qua năm dài tháng rộng, chưa phải chịu cảnh tang tóc chia ly. Khung cảnh đau thương ngày hôm qua ở Vị Ương cung ngỡ như chỉ là một cơn ác mộng.
Tạ Quân cả người trượt xuống, nửa ngồi nửa quỳ trước mặt nàng, hắn run rẩy đưa tay chạm vào má nàng, thân thể nàng hơi run lên, nhưng nàng vẫn ngoai ngoãn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Tạ Quân.
“Sơ Tế, nàng đã trở lại rồi?”
Nàng nghe hắn nói nhưng không trả lời, chỉ nhìn hắn mỉm cười. Tạ Quân run rẩy, đem nàng ôm vào lòng, không nhịn được, gục đầu trên vai nàng khóc, tiếng khóc nức nở như đã dồn nén từ lâu.
Nàng dịu dàng ôm Tạ Quân vào lòng an ủi, vuốt ve sống lưng hắn nhưng ý cười trong đáy mắt nhạt dần, cuối cùng chỉ còn vẻ kiềm chế và lạnh lùng. Hai người ngồi đó ôm nhau rất lâu, cuối cùng Tạ Quân đứng dậy, ôm nàng vào lòng, trong gió tuyết bế nàng đi về hướng chính điện.
Dưới ánh nến, rèm bay tán loạn, Tạ Quân dùng sức đè nàng xuống dưới thân, mùi hương trên người nàng quen thuộc quá, trong giấc mơ, mỗi đêm đều có mùi hương này quấn quýt bên hắn.
Thân thể nàng mềm mại, dưới lớp y phục bị xé rách là làn da trắng như ngọc mà hắn quen thuộc nhất. Kể từ đêm tân hôn, làn da trong kí ức hắn luôn nhẵn nhụi mịn màng như vậy. Mỗi khi động tình, làn da nõn nà trở nên phiếm hồng, khiến hắn không thể kiềm chế được dục vọng.
Tạ Quân không khống chế được ham muốn với nàng, mái tóc, chiếc cổ, khuôn ngực, bất cứ ngóc ngách nào trên cơ thể nàng có thể chạm vào, hắn đều không bỏ qua. Nhất thời, động tác của hắn hơi thô bạo, khiến nàng cau mày, thốt lên âm thanh nũng nịu, truyền đến tai Tạ Quân, lại càng khiến hắn phóng túng và buông thả hơn. Gió thổi mưa bay, oanh yến líu lo, y phục tung bay đầy mặt đất, giường ngủ trong Tiêu Phòng điện chưa bao giờ bừa bộn xấu hổ đến như vậy.
“Sơ Tế, đều là lỗi của trẫm, trẫm không nên làm cho nàng đau lòng, không nên khiến cho nàng thất vọng. Sơ Tế, trẫm sai rồi, trẫm thực sự sai lầm rồi, nàng đừng ra đi, nàng đừng rời bỏ trẫm, rời bỏ Chỉ Ninh, được không?”
Tạ Quân mệt mỏi gục xuống người nàng, lẩm bẩm những lời trong lòng mà hắn đã tâm sự vô số lần với hoàng hậu trong mơ, một đêm hoang đường trôi qua, rốt cuộc sau nửa đêm hắn cũng chìm vào giấc ngủ.
Mà nàng nằm bên cạnh hắn lại lẳng lặng ngồi dậy, co ro cuộn mình ở chân giường, nhìn thẳng vào ánh nến lung linh ở cách đó không xa, như thể chuyện nam nữ hoan ái vừa rồi không liên quan gì đến nàng vậy.
Trời dần hửng sáng, Tạ Quân đột ngột trở người bừng tỉnh, hắn đứng dậy gọi to tên Nhan Sơ Tế, khiến nàng đã ngồi cả đêm trên giường giật mình hoảng sợ. Nhưng nàng đã rất nhanh lấy lại sự bình tĩnh, kiềm chế cảm xúc, cung kính quỳ xuống trước mặt Tạ Quân.
Tạ Quân sửng sốt một lúc lâu, cuối cùng cũng bình tĩnh lại, cẩn thận nhìn ngắm cô gái trước mặt. Càng nhìn, ánh mắt hắn càng lạnh đi, thật lâu, hắn mới chậm rãi mở miệng, dùng giọng điệu tàn nhẫn hỏi nàng:
“Ngươi là ai?”
Nàng cúi đầu, bình tĩnh và nhu mì đáp lời:
“Bẩm hoàng thượng, nô tì là cũng nữ Tiêu Phòng điện, tên là Nhan Thời Tình.”
Dứt lời, Nhan Thời Tình hơi ngước mắt lên, nhìn thẳng vào hình ảnh nàng phản chiếu trong mắt hắn, gằn từng tiếng một nói:
“Nô tì xuất thân từ phủ Yến quốc công, là em gái song sinh của cố hoàng hậu.”
Nàng nhìn thấy Tạ Quân nhíu mày, từ sâu trong đáy mắt toát ra vẻ tức giận cực hạn. Không kịp chờ nàng phản ứng lại, Tạ Quân đã tát mạnh vào một bên mặt nàng, Nhan Thời Tình bị hất văng ra khỏi giường, khoả thân nằm trên mặt đất.
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, dấu vết bầm tím khắp người Nhan Thời Tình, cuối cùng không còn cách nào che giấu nữa.
“To gan, năm ấy là vì Sơ Tế thương hại người nên mới cho phép ngươi vào Tiêu Phòng điện hầu hạ. Tại sao người dám làm vậy trong tang kì tỉ tỉ ngươi. Người có lương tâm hay không? Ngươi biết liêm sỉ là gì không?”
Nhan Thời Tình cố kìm lại những giọt nước mắt đang rơi, đứng dậy, quỳ xuống trước mặt Tạ Quân, không chút sợ hãi nói:
“Hoàng thượng, xin hãy thứ lỗi cho nô tì. Nô tì không cố ý xúc phạm tỉ tỉ, nô tì chỉ muốn dỗ Chỉ Ninh uống thuốc nên phải dùng cách mặc lại y phục cũ của tỉ tỉ.”
Lời nói của Nhan Thời Tình vẫn không thể xua tan cơn giận dữ của Tạ Quân, hắn cúi đầu, bóp cổ Nhan Thời Tình thật mạnh, đôi mắt hắn hằn tia máu còn đỏ hơn cả ngày hôm qua.
“Tại sao tối hôm qua trẫm hỏi ngươi có phải là Sơ Tế hay không, ngươi lại không mở miệng. Vì sao ngươi không giải thích cho trẫm. Ngươi trăm phương ngàn kế tiếp cận trẫm, người không sợ tỉ tỉ ngươi thất vọng hay sao?”
Khuôn mặt Nhan Thời Tình hơi tím tái, nhưng ánh mắt không hề sợ sệt, nàng nhìn thẳng Tạ Quâng, khó khăn mở lời:
“Bệ hạ muốn xử tội nô tì thế nào cũng được, đêm qua quả thật là nô tì tính kế hoàng thượng, là nô tì ti tiện không có liêm sỉ. Nhưng nô tì làm hết thảy mọi chuyện cũng chỉ vì muốn ở lại trong cung.”
Nhan Thời Tình vừa dứt lời đã cảm thấy lực đạo trên cổ mình càng lúc càng mạnh, nàng cố gắng dùng hơi thở cuối cùng, thều thào:
“Nô tì đã nhận lời tỉ tỉ, sẽ thay nàng, chăm sóc Chỉ Ninh cả đời.”
Tạ Quân vẫn không buông tay, Nhan Thời Tình đã không còn thở được, cảm thấy toàn thần hoàn toàn chìm vào bóng tối.

Bình luận về bài viết này