Thâm cung dằn vặt cả một đời – Chương 1

7–10 phút

Ngày mười sáu tháng giêng năm Nguyên Khang thứ sáu, thành Trường An tuyết rơi dày đặc, những bông tuyết lơ lửng bay ngợp trời, đem một chút hơi người còn sót lại của kinh thành giấu đi triệt để, cả đêm tiếng gió thét gào, như tiếng dao vun vút chém ngang xẻ dọc, gắt gao thổi qua thành Trường An.

Mãi đến lúc bình minh ló dạng, cả kinh thành vẫn còn vẻ âm u, cổng Vị Ương cung chậm rãi mở, phát ra âm thanh nặng nề chói tai. Những lá cờ tang mang dáng vẻ thê lương còn trắng hơn so với tuyết mùa đông, đón làn gió lạnh, xếp thành một dải ngoằn nghèo hướng ra khỏi kinh thành.

Hôm nay là này đưa tang Trung cung hoàng hậu, di quan đến Phượng lăng an táng, trời đất khóc than, gió tuyết đau lòng.

Sau khi đoàn đưa tang đi, toàn bộ Tiêu Phòng điện rơi vào cảnh im lặng. Vị Ương cung vừa mất đi chủ nhân càng trở nên vô hồn, như thể chút sức sống cuối cùng đã theo hương linh Nhan hoàng hậu đi mất.

Trong Tiêu Phòng điện rộng lớn, đã không còn tiếng nói cười vui vẻ như xưa, ngay cả ánh nến cũng không còn hơi ấm.

Bên trong sảnh phụ của Tiêu Phòng điện, thái y, cung nữ, hoạn quan quỳ đầy mặt đất, mọi người đã quỳ suốt cả một đêm, hiện đều quá sức chịu đựng. Nhưng hoàng đế ngồi bên giường vẫn chưa chợp mắt, không ai dám lộ ra dấu vết mệt mỏi nào.

Một tiếng ho nhẹ từ trên giường truyền đến, Tạ Quân vừa nghe thấy liền nhíu chặt thêm hàng lông mày. Trước mặt hắn là một cô bé ốm yếu, cốt nhục duy nhất của Nhan hoàng hậu, nhũ danh Chỉ Ninh. Đáng thương thay cho Khang Lạc công chúa, không biết là mẫu hậu của nàng đã rời khỏi nhân gian, cô bé ngơ ngác ho mấy tiếng, ngay sau đó không nhịn được vừa khóc vừa gào to:

“Mẫu hậu, mẫu hậu, Chỉ Ninh khó chịu, Chỉ Ninh thật sự rất khó chịu.”

Tiếng khóc thảm thiết của cô bé, như một lưỡi dao, đem chút huyết sắc cuối cùng của Tạ Quân cắt đứt, hắn cầm tay con gái, liền cảm thấy nóng bỏng tay.

“Chỉ Ninh, đừng sợ, có phụ hoàng ở đây rồi.”

Khang Lạc công chúa đang mớ ngủ, dường như không nghe thấy lời nói của Tạ Quân, cô bé khóc mấy lần rồi lại thiếp đi, khuôn mặt nhỏ nhắn phủ đầy nước mắt, không khỏi khiến người ta đau lòng.

Tạ Quân nghẹn ngào, cảm thấy ngạt thở, hắn đã mất đi Nhan Sơ Tế, nàng là chính thê của hắn, là hoàng hậu được chính tay hắn ngự phong, cùng hắn tình cảm thắm thiết, là người con gái mà hắn điên cuồng muốn ở bên cho đến cuối đời. Chẳng lẽ ông trời muốn hắn sống không bằng chết, ngay cả cốt nhục duy nhất của nàng và hắn cũng không chịu để lại mà muốn cướp đi mất.

Chẳng mấy chốc hốc mắt Tạ Quân đỏ lên, một giọt nước mắt rơi xuống cánh tay Khang Lạc trước khi hắn kịp phản ứng.

Bầu trời bên ngoài Tiêu Phòng điện dần dần sáng lên, những ngọn nến phía sau Tạ Quân lần lượt tắt, lại một đêm nữa trôi qua, nhưng Khang Lạc công chúa vẫn sốt rất cao, không có dấu hiệu hạ nhiệt.

“Viện phán, mau đến bắt mạch cho công chúa.”

Giọng Tạ Quân khàn khàn cất lên, vừa nghe được, Viện phán đang quỳ trên mặt đất vội vàng bước tới, cẩn thận bắt mạch cho tiểu công chúa. Trong thâm tâm, ông còn hy vọng Khang Lạc công chúa bình phục hơn cả Tạ Quân. Nhưng đáng tiếc, khi chạm vào làn da nóng bỏng của tiểu công chúa, ông biết rằng cô bé này có thể sẽ không cách nào qua khỏi.

“Khởi bẩm bệ hạ, xin thứ cho thần vô năng, công chúa sốt cao không hạ, thần đã chuẩn bị một thang thuốc hạ sốt tốt, nhưng thân thể công chúa hư nhược không uống được. Vi thần, thực sự không có cách nào khác.”

Viện phán nói xong liền quỳ xuống, ra sức dập đầu, khi ngẩng lên, trên trán đã có vết máu. Khoé miệng Ta Quân hơi co giật, đôi mắt hằn tia máu nhìn chằm chằm viện phán, trầm ngâm hồi lâu, hắn nghiến răng nghiến lợi nói:

“Rác rưởi, toàn một lũ rác rưởi. Hôm nay ta hạ lệnh, nếu Chỉ Ninh không khá hơn, ta sẽ đem toàn bộ Tiêu Phòng điện chôn cùng công chúa.”

Nói xong, Tạ Quân cảm thấy máu nóng bốc lên đỉnh đầu, trước mắt tối sầm, cả người ngã lên giường Khang Lạc công chúa. Trong phòng vang lên tiếng kinh hô, thái giám tuỳ thân của Tạ Quân tiến lên đỡ hắn, giọng run run nói:

“Bệ hạ, người đã mấy ngày không ngủ, người cứ không quan tâm đến long thể thế này, nếu công chúa biết sẽ càng đau lòng hơn.”

Ta Quân muốn đưa tay đẩy thám giám ra, nhưng thân thể vô lực, thái giám thấy vậy cũng không còn quan tâm đến việc bị Tạ Quân xử phạt, vội vàng gọi vài người đến hỗ trợ, đỡ Tạ Quân đi đến chính điện nghỉ ngơi.

Sau khi Tạ Quân rời đi, trong phòng lại một lần nữa rơi vào im lặng, chỉ thỉnh thoảng, có một hai tiếng nức nở của cung nữ vang lên, như tiếng ma quỷ.

Giữa sự im lặng chết chóc, bỗng cánh cửa phòng công chúa kẽo kẹt mở ra, một cung nữ trẻ tuổi phủ đầy bông tuyết bước qua ngưỡng cửa. Mọi người trong phòng đều kinh ngạc nhìn cô, nhũ mẫu của Khang Lạc công chúa đứng dậy, run run hỏi:

“Nhan thị, ngươi, ngươi tới đây làm gì?”

Cung nữ kia cũng không thèm để ý đến bất cứ kẻ nào, chỉ đi đến bên giường Khang Lạc, đưa tay nhẹ nhàng sờ vào má công chúa, khẽ cau mày:

“Đi tìm cho ta một bộ quần áo mà tiên hoàng hậu thường mặc, phải có màu xanh lơ.”

Nhan thị vừa dứt lời, trong phòng có chút chấn động nhưng không một ai nhúc nhích. Nhan thị cũng mặc kệ, chỉ cúi đầu chạm vào cổ tay chông chúa.

“Nếu các ngươi thật sự không sợ Chỉ Ninh xảy ra chuyện thì cứ ở yên tại đó đi.”

Cung nữ kia cất giọng nhỏ nhẹ nhưng ngữ điệu thật sự bình tĩnh, thậm chí ánh mắt còn không rời khỏi khuôn mặt Khang Lạc công chúa, như thế cô luôn chắc chắn rằng không ai trong Tiêu Phòng điện dám trái lệnh cô.

Nhũ mẫu của Khang Lạc công chúa lùi lại vài bước, nhìn thái y bất lực quỳ trên mặt đất, rồi nhìn sang đôi má đỏ bừng vì sốt cao của Khang Lạc, cuối cùng bà hít một hơi thật sâu, khẽ gật đầu với các cung nữ.

Một vài người vội vàng biến mất, chỉ trong chốc lát, họ đã quay lại, trong tay cầm theo y phục cũ của Nhan hoàng hậu, cùng với chiếc trâm cài mà Nhan hoàng hậu thường dùng trước đây và son phấn trang điểm.

Nhan thị từ bên giường đứng dậy, liếc mắt nhìn đám cung nữ đang quỳ trên mặt đất, sau đó yên lặng đi ra phía sau, vài cũng nữ cũng ngầm đi theo nàng. Phía sau tấm bình phong, Nhan thị từ từ trút bỏ y phục xuống đất, lộ ra tấm thân ngọc ngà, trắng nõn, mềm mại như nước, chỉ là, trên tay chân thanh tú của nàng lại dày đặc những vết bầm màu đỏ tím, khiến người ta nhìn thấy mà giật mình.

Các cung nữ hầu hạ Nhan thị, lau người cho cô, mặc vào bộ y phục màu xanh lơ của tiên hoàng hậu, búi mái tóc đen tuyền, dùng trâm Phượng hoàng ngậm ngậm ngọc cài phía sau, thoa lên một lớp mỏng phấn hồng, tỉ mỉ kẻ lại hàng chân mày.

Khi Nhan thị bước ra từ phía sau tấm bình phong, mọi người không tránh khỏi ngây người, Viện phán Thái Y Viện thậm chí quên mất điều cấm kị, nhìn chăm chú vào khuôn mặt của Nhan thị, mấp máy môi thì thào liên tục bốn chữ  “hoàng hậu nương nương”.

Nhan thị cười khinh bỉ, ngồi xuống bên giường Khang Lạc công chúa, ra lệnh cho thái y mang bát thuốc hạ sốt đến. Viện phán nghe vậy liền vội mang mang chén thuốn vừa sắc đặt vào tay Nhan thị. Nhan thị cầm lấy, lạnh lùng thử thuốc, sau đó xoay người, đưa tay nhẹ nhàng vỗ về Khang Lạc công chúa đang hôn mê, dịu dàng nói:

“Ninh Ninh, Ninh Ninh ngoan, thuốc đã sắc xong rồi, Ninh Ninh mau ngồi dậy uống thuốc đi nào.”

Cứ như vậy, vừa gọi vừa nhẹ nhàng vỗ về, Khang Lạc công chúa cuối cùng cũng mơ màng mở mắt.

Hình bóng Nhan thị hiện ra trước mắt Khang Lạc công chúa, cô bé có chút mơ màng nhìn khuôn mặt tươi cười của Nhan thị, rồi nhìn y phục trên người nàng, đột nhiên cô bé dùng hết sức lao vào vòng tay nàng, đau lòng cầu xin:

“Mẫu hậu, người cuối cùng đã trở về rồi. Mẫu hậu, sau này Ninh Ninh sẽ ngoan ngoãn, Ninh Ninh sẽ uống thuốc, xin người đừng bỏ rơi Ninh Ninh nữa”.

Bình luận về bài viết này