Lúc còn bé, con tò mò hỏi mẹ
Nhớ là gì? Con định nghĩa chẳng xong
Mẹ mỉm cười, vuốt tóc con rất khẽ
“Chẳng cần học đâu con
Rồi con sẽ nhớ rất nhiều.”
Tuổi mười lăm
Con xa nhà, đến một nơi rất lạ
Biển xanh cát vàng
Nhưng chẳng thấy mẹ đâu
Bỗng chữ nhớ ngày xưa con từng hỏi
Khéo léo ùa về
Len lỏi giữa tim con.
Con hiểu rằng nhớ là khi xa cách
Con chẳng thể nào nhìn thấy mẹ cha
Chẳng thể nghe tiếng bé em nũng nịu
Hay bậc thềm lưu luyến dấu chân con
Lớn thêm nữa, con bỗng ngỡ ngàng
Đôi khi nhớ không cần vì khoảng cách
Tay khẽ siết tay ai nồng ấm
Ngồi bên nhau nhưng vẫn nhớ rất nhiều
Con nhận ra có những điều rất lạ
Có những tình yêu chẳng giống mẹ con mình
Cũng bình yên nhưng vẫn có giận hờn
Cũng nhớ mong
Nhưng chênh vênh và nghi hoặc
Nỗi nhớ ấy khác với con nhớ mẹ
Con chẳng biết làm sao định nghĩa
Như mẹ nói, con chẳng cần tìm nữa
Vì nhớ thương
Đã đủ trọn vẹn rồi!
01.05.2015
Phương Yên Vũ

Bình luận về bài viết này