Dù rằng thái độ của Tả Chi Chi với Tôn Thịnh Chi đã ấm áp hơn rất nhiều nhờ vào cuốn cầm phổ, nhưng dù sao cũng sắp đến xuân yến, nàng ta vẫn phải đóng cửa luyện tập đêm ngày.
Tôn Thịnh Chi không thể gặp được người trong lòng, không còn cách nào khác, hắn đành phải dạy ta viết thư pháp như đã hứa khi rảnh rỗi.
Ta với hắn gặp nhau thường xuyên, dần dần trở nên thân thiết.
Thực ra, thư pháp của ta không hề kém, mà ngược lại còn rất có thiên phú. Nhưng trước mặt hắn, ta đành che giấu tài năng của mình.
Hắn tỏ vẻ đắc ý khi thấy thư pháp của ta ngày càng tiến bộ hơn, trong ánh mắt không giấu đi được vẻ kinh diễm.
Trong lúc luyện tập, đôi khi ta cũng đàn một khúc để thư giãn tinh thần.
Khi tiếng đàn dứt, ánh mắt mê ly của hắn dần sáng lên, không hề che giấu vẻ tán thưởng:
“Vì sao Thanh Vũ không tham gia xuân yến, với trình độ hiện giờ của cô, giành được giải nhất là chuyện trong tầm tay.”
Ta nhìn hắn, lắc đầu:
“Xuân yến năm nay do Lý phu nhân, là bạn của mẫu thân ta chủ trì, ban đầu bà ấy mời ta tham dự, nhưng ta đã từ chối rồi.”
Hắn đầy vẻ bối rối hỏi ta “Tại sao?”
Ta chỉ nhìn hắn mà không nói một lời.
Hắn chợt nhận ra, sau đó không khỏi xấu hổ.
“Cô, cô không cần phải làm vậy, Tả Chi Chi nàng ấy, nàng ấy …”
Ta an ủi hắn, cười nói: “Năm nay, các tiểu thư đều muốn đoạt được thanh danh. Chẳng lẽ chàng tốn nhiều tâm sức như vậy để cầu nhạc phổ mà không hiểu trong lòng Tả Chi Chi muốn gì hay sao?”
Hắn liền lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng.
Dường như Tôn Thịnh Chi cảm thấy có lỗi nên càng để tâm hơn đến việc hướng dẫn tôi.
Ta và hắn gặp mặt thường xuyên như vậy, dĩ nhiên không có cách nào che giấu với người ngoài.
Trong kinh thành, lời đồn thổi về chuyện của hai bọn ta lan ra bốn phía.
Cuối cùng, cũng đến một ngày, Tôn Thịnh Chi có việc phải rời đi, Tả Chi Chi đẩy cánh cửa căn gác xép bước vào.
Nàng ta ngay lập tức nhận ra nét chữ trên bàn, sắc mặt đã trở nên vô cùng khó chịu.
Nhưng nàng ta vẫn giữ nguyên vẻ mặt kiêu ngạo, hất cằm, đôi môi đỏ mọng khẽ mở:
“Ngươi nghĩ rằng ngươi là cái thá gì, ngươi mà cũng xứng tơ tưởng đến người của ta ư?”
Tả Chi Chi vô cùng tức giận vì Tôn Thịnh Chi đã lén gặp mặt ta để dạy thư pháp.
Ta biết những gì hắn làm chỉ chứng tỏ rằng hắn vẫn rất quan tâm đến Tả Chi Chi.
Hắn không muốn nợ ta quá nhiều và càng không muốn dính dáng thêm ân tình với ta.
Nhưng tiếc là, Tả Chi Chi không biết điều đó.
“Tôn Lang phong tư trác tuyệt, đương nhiên khiến cho ta ngưỡng mộ. Chúng ta chỉ có cùng sở thích thôi, ngoài ra không còn gì khác.”
Lời nói của ta chẳng những không xoa dịu được tâm trạng của cô ta mà còn khiến cô ta tức giận hơn.
Tỳ nữ của cô ta liền tiến đến, nắm chặt cánh ta tay, cố gắng động tay động chân để dạy cho ta một bài học .
Mặc dù ở núi Thiên Lộ, ta không theo học võ thuật, nhưng khi Tam sư phụ dạy võ cho Bích Dao cũng không quên kéo theo ta học cùng.
Ta vốn không phải là một cô nương yếu đuối trưởng thành trong hậu viện bé nhỏ.
Trong quá trình xô xát, ngoại trù chiếc trâm cài hơi lộn xộn, ta chẳng bị ảnh hưởng gì.
Nhưng ngược lại, ả tỳ nữ nhiều lần bị ta nhéo và nửa nắm tóc của cô ta cũng bị ta giật đứt.
Tả Chi Chi mang theo tỳ nữ, khóc sướt mướt ra về.
Ta ngồi lặng lẽ, ngẫm nghĩ một lúc.
Một tiếng “răng rắc” vang lên phá vỡ sự yên lặng.
Tờ giấy trên bàn bị xé vụn.
Sau đó, ta đập vỡ nghiên mực, ống bút, làm loạn hết trong phòng.
Thở dài một hơi, ta ngẩn người nhìn thấy tảng đá trang trí trên kệ sách.
Các góc cạnh của tảng đá này sắc nhọn như dao.
Ta sững sờ một lát, sau đó giơ tay phải lên, dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào tảng đá.
Cánh tay đau nhức, một dòng máu nóng trào ra, từng giọt, từng giọt theo cánh tay ta nhỏ xuống đất.

Bình luận về bài viết này