Mười năm báo thù – Chương 5

3–5 phút

Cũng bởi vì tiệc xuân mà cuốn cầm phổ lưu giữ ở tiệm cầm đồ Đức Sinh lại được bàn tán sôi nổi.

Cuốn cầm phổ kia được một người bí ẩn đưa đến tiệm cầm đồ hơn mười năm trước.

Người kia không đưa ra giá tiền, chỉ mang cầm phổ đến và yêu cầu tìm người có duyên để trao lại.

Có người từng ra giá mười nghìn lượng vàng nhưng cũng chưa từng gặp mặt được chủ nhân của cuốn cầm phổ kia.

Ta biết nhà họ Tả đã cho người đến nghe ngóng tin tức rất nhiều lần.

Bản thân Tôn Thịnh Chi cũng đã đến đó hai lần rồi.

“Tiểu thư, Tôn công tử đang ở dưới lầu.”

Ta khẽ vuốt nhẹ dây đàn trước mặt và nói: “Ta đã biết”

Phía cửa sổ, thấp thoáng một bóng người, tay ta bắt đầu gảy đàn, âm thanh lưu loát tuôn ra như suối chảy.

Đến khi tiếng đàn đã dứt, phải một lúc lâu sau cánh cửa mới bị đẩy ra.

Tôn Thịnh Chi không giấu được vẻ kinh ngạc trong đáy mắt.

“Hoá ra là em?” Hắn khàn giống thốt lên.

Ta chớp chớp mắt, khẽ nói: “Nghe nói Tôn công tử đã ba lần đến bái kiến, nếu ta còn không gặp, thì có chút khó ăn khó nói.”

“Cuốn cầm phổ kia, có thật là của cô không?”

Ta gật đầu: “Là của một cố nhân.”

“Không biết, Tống tiểu thư … có sẵn lòng nhượng lại món đồ mình thích hay không?”

Ta chậm rãi đứng dậy: “Cho ta một lý do.”

“Ồ.”

“Cố nhân có lời dặn, cuốn cầm phổ này chỉ trao cho người hữu duyên.”

Hắn vô thức nhỏ giọng: “Chi Chi luôn tâm niệm muốn có cuốn cầm phổ này.”

Sắc mặt của ta lập tức thay đổi, không chút nể nang mà ngắt lời hắn: “Tôn công tử, chi bằng cho ta một lý do khác, vừa lòng hơn?”

“Chẳng hạn như, chàng muốn có nó.”

Hắn sửng sốt: “Nếu là ta yêu cầu, cô có sẵn lòng đưa cho ta không?”

Ta nở một nũ cười rạng rỡ, nghiêm túc nói: “Chỉ cần chàng muốn, ta liền đưa cho chàng.”

Hắn cúi đầu, ánh mắt có phần né tránh,ngập ngừng mở miệng: “Ta….Ta muốn cuốn cầm phổ kia. Không biết Tống tiểu thư có bằng lòng ..”

“Được, chàng lấy đi”

Ta đẩy hộp gấm có chưa cầm phổ cho hắn.

Hắn nhìn tôi sửng sốt, sắc mặt liên tục thay đổi.

“Lòng ta chỉ có Tả Chi Chi. Ngoài vấn đề này ra, ta sẽ đáp ứng bất cứ điều gì cô yêu cầu.”

Sau một hồi trầm ngâm, ta nói: “Hóa ra, con người ta trong mắt Tôn công tử là như vậy à?”

“Bản nhạc này không hề miễn phí. Đầu tiên, chàng phải trả mười ngàn lượng vàng.”

“Điều này không thành vấn đề.” Hắn đồng ý không chút do dự.

Ta tiếp tục: “Thứ hai, gần đây ta đang học thư pháp.”

“Tôn công tử theo học Thời Mặc tiên sinh, chàng có thể chỉ điểm cho ta đôi chỗ được không?”

Hắn ngạc nhiên nhìn ta: “Vậy mà cô lại biết ta là học trò của Thời Mặc tiên sinh.”

Thời Mặc tiên sinh là đại học giả nổi tiếng Chu triều, nhưng do liên quan đến tranh chấp đảng phái nên đã thoái ẩn, không còn để lại dấu tích gì trên đời.

Ông ấy từng dạy Tôn Thịnh Chi một thời gian ngắn, nhưng hầu như không ai biết điều này.

Nhưng ta biết.

Khi còn ở núi Thiên Lộ, ngoài việc chăm chỉ luyện tập những gì sư phụ dạy dỗ, thời gian còn lại ta đều dành để nghiên cứu về Tôn gia và Tôn Thịnh Chi.

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, khuôn mặt dần dần ửng đỏ:

“Ta từng sưu tập các bức thư pháp của chàng và nghiền ngẫm, sau đó ta phát hiện ra … Hẳn là bút pháp của chàng theo trường phái của Thời Mặc tiên sinh.”

Ta đem toàn bộ tâm ý của mình, không hề giấu giếm, thổ lộ ra trước mặt hắn.

Ta nhìn thấy ở đáy mắt hắn, ngoại trừ vẻ khiếp sợ, còn có một chút gì đó không thể gọi tên.

Ta nghĩ, ta đã đạt được mục đích hôm nay, thành công khiến hắn chú ý đến ta.

Bình luận về bài viết này