Bởi vì Tôn phu nhân gióng trống khua chiêng đi xem mắt các tiểu thư khác, cho nên Tạ Chi Chi có chút giận dỗi Tôn Thịnh Chi.
Nàng ta đã không thèm gặp hắn một khoảng thời gian rồi.
Hơn nữa, xuân yến hàng năm cũng sắp diễn ra, Tạ Chi Chi lại càng bận tối mặt tối mũi.
Trước đó, nàng ta đã đứng đầu 3 năm liên tiếp rồi.
Vốn dĩ, các tiểu thư thế gia đã dần xem cuộc so tài ở xuân yến chỉ là hình thức, không còn nhiệt tình xem trọng như trước nữa.
Nhưng năm nay lại có chút khác biệt so với mọi năm.
Tô Uyển Thanh, người nổi tiếng với cầm nghệ trác tuyệt, sẽ tham gia xuân yến.
Tô Uyển Thanh, đại tiểu thư xuất thân từ thế gia Tô thị, năm 8 tuổi, đàn một khúc “Giang Nam mưa bui” đã danh chấn khắp thiên hạ Chu triều.
Hoàng đế bây giờ, năm đó còn là thái tử, đối với nàng ngày nhớ đêm mong.
Nhưng nàng chỉ say mê nghiên cứu cầm nghệ, kiên quyết không chịu vào cung, cuối cùng nàng cắt đứt quan hệ với gia tộc, lựa chọn đến núi Thiên Lộ rèn luyện.
Trong nhiều năm qua, vài nhạc phổ của nàng tình cờ được lưu truyền ra, đều được xem là trân bảo nhân gian.
Nếu ai nhận được lời khen của nàng tại buổi xuân yến, nhất định giá trị bản thân sẽ tăng lên rất nhiều.
Tất cả tiểu thư, quý nữ trong kinh thành đều tràn ngập hứng thú, vắt óc bày mưu tính kế, muốn bản thân sẽ được toả sáng tại buổi xuân yến hôm đó.
Mà Tôn Thịnh Chi, bị người yêu lạnh nhạt, buồn bực tích tụ trong lòng, mấy ngày gần đầy đều đến quán Bồng Lai uống rượu.
Ta gửi cho hắn một bức thư, kèm theo là một chiếc hộp gỗ chạm khắc tinh xảo.
Quả nhiên, không bao lâu, Tôn Thịnh Chi đã đến tìm ta.
Hắn lấy cây đàn trong chiếu hộp ra, do dự hỏi “Cô đưa cho ta cây đàn này, rốt cuộc là có ý gì?”
Ta cười nhẹ nhàng “Tài chơi đàn của Tả tiểu thư là đệ nhất kinh thành, cây đàn cổ này nhất định sẽ giúp tỷ ấy nổi bật trong xuân yến.”
“Cô …. Sao cô không tự mình đưa cho nàng?”
Ta nhẹ nhàng nhìn hắn “Chàng vui thì ta cũng vui.”
Hắn đứng ở đó có một chút lúng túng.
Hiện giờ, trong lòng hắn chỉ có hình bóng Tả Chi Chi, tâm tư của các cô gái khác đối với hắn đều là phiền phức.
“Chàng cũng không cần để trong lòng, ta cũng đã từng trải qua cảm giác như vậy rồi nên hiểu rõ.”
“Thế này đi, nếu chàng cảm thấy áy náy, thì chàng cũng tặng lại ta một đồ vật gì đó đi.”
Hắn nghe thế liền thở phào nhẹ nhõm.
“Thế cô muốn cái gì?”
Ta suy nghĩ một lát rồi nói “Ngọc đi, ta rất thích ngọc.”
Cuối cùng, hắn vẫn lựa chọn ôm hộp gỗ rời đi, dù sao thì cây đàn này cũng là hiếm có trên thế gian.
Đối với tình yêu nam nữ mà nói, có thể tìm được món quà để bày tỏ tâm ý của mình cho người trong lòng quả thực rất khó.
Nghe nói Tôn Thịnh Chi đã tặng cây đàn cổ cho Tả Chi Chi tại một buổi tiệc nhỏ. Nàng ta quả nhiên tâm trạng vui vẻ, chơi ngay một bản nhạc tại bữa tiệc, cũng không còn lạnh lùng đối với hắn nữa.
Nhưng cũng chỉ đến thế thôi.
Người được ưu ái luôn tràn đầy tự tin, không bao giờ biết quý trọng tâm ý của người khác.
Không tới vài ngày sau, Tôn Thịnh Chi đưa tới cho ta một miếng ngọc bội.
Ngọc bội xanh biếc, trong suốt, giống như toả ra một vầng hào quang, rực rỡ khắp cả phòng.
Nhất định không phải là một miếng ngọc tầm thường.
Ta nhẹ nhàng mân mê miếng ngọc bội.
Ta hiểu, Tôn Thịnh Chi muốn vạch rõ giới hạn với ta, không còn nợ nần gì cả.
Nhưng vật chất có thể đã hết nợ nần, còn tình cảm thì không thể.
Từ lúc hắn nhận đàn của ta, thì trong lòng hắn đã ngầm thừa nhận tình cảm của ta dành cho hắn.
Như vậy là đủ rồi.

Bình luận về bài viết này