Sau khi về phủ, ta luôn sống ở nơi kín đáo dưỡng bệnh.
Mãi đến khi 9 tuổi, ta mới một lần nữa xuất hiện trước mặt người khác.
Cha mẹ nuôi đối với ta rất tốt, ngoài yêu thương còn có một chút tiếc thương.
Mẹ nuôi đưa ta đi dự yến tiệc của một thế gia trong kinh thành để giúp khuây khoả trong lòng.
Tại bữa tiệc ấy, ta đã gặp được con trai duy nhất của thừa tướng, Tôn Thịnh Chi.
Ta đứng ở trong góc, nhìn hắn được mọi người xúm xít vây quanh.
Trải qua nhiều năm u mê ngây ngốc, ta dần dần suy nghĩ thông suốt.
Một ý tưởng trong đầu ta, như hạt giống đã được nảy mầm, dần dần đâm chồi nảy lộc.
Ta cầu xin mẹ nuôi, gửi ta đến núi Thiên Lộ.
Trên thế gian này, những nhân tài kiệt xuất, ngoại trừ xuất thân quyền quý, phần lớn đều đến từ núi Thiên Lộ.
Mẹ nuôi bật khóc nức nở.
Cha nuôi nhìn ta, kiên quyết nói: “Cha không đồng ý.”
“Khê nhi, cha mẹ, huynh trưởng của con không cần con báo thù. Bọn họ chỉ hi vọng con sống thật tốt.”
Hai hàng nước mắt của ta không kìm được mà chảy xuống.
Ta không thể quên được năm đó, ta cùng ca ca chơi đùa và trốn sau bụi cỏ ở hoa viên.
Cha mẹ ta từ xa đi đến, cha ta lảo đảo ngã ngồi lên ghế đá.
“Thừa tướng nhất định sẽ đổ tội cho ta, khiến ta gánh tội thay, chúng ta không có cách nào trốn thoát được.”
Khi đó, ta còn không hiểu được lời nói của cha rốt cuộc là có ý gì, ta chỉ nhớ rõ vẻ mặt hốt hoảng và bi thương của cha.
“Con gái yêu của cha, nhớ sống thật tốt, sau này phải ngoan ngoãn nghe lời dì Tống.”
Ca ca siết nhẹ tay ta.
“Muội muôi, ca nghe nói trên núi Thiên Lộ có rất nhiều người có bản lĩnh, về sau, nếu có cơ hội, muội hãy giúp ta đến viếng thăm một lần.”
Khi đó, ta ngây thơ không hiểu rõ hoàn cảnh, chỉ gật đầu lấy lệ, vội vàng lôi kéo ca ca đi chơi đùa với mình.
Cũng hiếm khi mà ca ca lại chơi với ta hết sức như hôm đó, ta mệt đến mức ngủ quên bên bụi lý gai.
Lúc đó, ta chưa từng nghĩ, đến khi gặp lại người nhà một lần nữa, đã là cảnh pháp trường như tu la địa ngục.
Ta quỳ xuống và hành lễ một cách trịnh trọng với cha nuôi:
“Con gái tâm ý đã quyết, cầu cha mẹ thành toàn.”
Chúng ta, một quỳ, một đứng giằng co một lúc lâu.
Cuối cùng, cha nuôi không đành lòng, cúi người xuống đỡ ta đứng dậy, khoé mắt ửng đỏ: “Con gái của ta, cầu mong con thực hiện được ý nguyện của mình.”

Bình luận về bài viết này