Mười năm báo thù – Chương 1

1–2 phút

Khi còn nhỏ, hầu như đêm nào ta cũng gặp ác mộng.

Trong mộng là cảnh máu chảy đầm đìa, một thanh đao sáng choang, sắc bén được giơ lên cao, mấy cái gì đó tròn tròn lăn xuống dưới chân ta.

Ta chăm chú nhìn kĩ, hóa ra đó là đầu của cha, mẹ và ca ca ta.

“Con ngoan, cha thật sự oan uổng.”

Người cha luôn mạnh mẽ của ta, thế mà lại rơi nước mắt.

Chỉ là, nước mắt kia lại chính là máu loãng.

Màu đỏ tràn lan trên khuôn mặt tái nhợt, mang theo vẻ dữ tợn vô cùng.

Ta thét chói tai, giật mình tỉnh giấc, nhìn thấy mẫu thân vành mắt hoe hoe đỏ, thương tiếc lau mồ hôi trên trán ta.

“Thật là nghiệp chướng, đứa trẻ đáng thương của ta.”

Mẫu thân hiện tại của ta, thực chất là mẹ nuôi, bà là khuê mật của mẹ ta.

Vào mùa đông năm ta 6 tuổi, cha mẹ và ca ca ruột của ta đã qua đời.

Bị định cho tội danh thông đồng với địch phản quốc, tru di cửu tộc, lập tức hành hình. Chỉ qua một đêm, ta đã biến thành cô nhi.

Có lẽ, cha ta đã sớm phát hiện ra manh mối, cho nên đã treo đầu dê bán thịt chó, đưa ta trốn thoát cảnh chém đầu.

Cha nuôi ta, Tống Xuyên ở kinh thành là một vị quan nhàn tản, cùng mẹ nuôi tình cảm sâu đậm, bọn họ có một cô con gái cùng tuổi với ta.

Năm 6 tuổi, cô bé đó bị nhiễm phong hàn, được đưa về thôn trang dưỡng bệnh, nhưng bệnh tình vẫn không có chuyển biến tốt đẹp, cuối cùng mất sớm.

Nửa năm sau, ta tráo đổi thân phận trở về.

Từ đó trong kinh thành đã không còn thiên kiêm nhà họ Lý, Lý Nguyệt Khê mà chỉ có tiểu thư nhà họ Tống, Tống Thanh Vũ.

Bình luận về bài viết này